Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Lúc tan học, học sinh ùa ra ngoài như bầy ong vỡ tổ, Chu Kỳ vươn vai một cái: "Học hành cả ngày mệt quá đi mất."
Cố Viễn Du cười khẩy, không nể nang gì mà bóc mẽ cậu: "Tôi chẳng thèm hỏi thầy cô giảng cái gì đâu, cậu chỉ cần nói xem hôm nay học những môn gì thôi?"
"…" Chu Kỳ bĩu môi liếc Cố Viễn Du một cái, lại thấy hắn đang cười ha ha chờ câu trả lời.
Chu Kỳ bấm đốt ngón tay, thăm dò hỏi: "Chắc chắn là có Toán với Lý, tôi nhớ là bị giáo viên hai môn này mắng."
Khóe miệng Cố Viễn Du giật giật, gật đầu: "Tiếp đi."
Chu Kỳ ngẫm nghĩ thêm một lúc nữa: "Chắc chắn là có cả Tiếng Anh nữa, nếu không thì hôm nay tôi đã chẳng ngủ ngon như thế."
Cố Viễn Du khoanh tay nhìn Chu Kỳ, hừ một tiếng từ lỗ mũi.
Chu Kỳ dè dặt: "Còn… còn có Ngữ văn…"
Cố Viễn Du cuối cùng cũng hết chịu nổi, hắn ấn mạnh l*n đ*nh đầu Chu Kỳ một cái: "Toán, Văn, Anh là ba môn chính đấy! Ngày nào mà chẳng học ba môn này, thế mà cậu còn phải nghĩ lâu thế cơ à!"
"…" Chu Kỳ hổ thẹn cúi đầu: "Tôi không để ý thôi mà."
Cố Viễn Du bất lực nhìn cậu: "Đúng là như tôi nói, cậu chẳng thay đổi chút nào, lúc nào cũng vô tâm vô phế như thế."
Chu Kỳ cười hề hề hỏi: "Không tốt à?"
"Tốt." Cố Viễn Du nói: "Cực kỳ tốt."
Giọng Cố Viễn Du có chút nghiêm túc, Chu Kỳ theo bản năng ngẩng đầu lên thì chạm ngay vào ánh mắt hắn vốn đã chờ sẵn từ lâu. Đôi mắt Cố Viễn Du sâu thẳm, chất chứa một thứ cảm xúc kỳ lạ, Chu Kỳ không khỏi ngẩn người trước ánh nhìn đầy ẩn ý ấy.
Từng dòng chữ xám xịt nhảy nhót hiện ra giữa hai người:
[Cố Viễn Du nói xong câu đó, nhìn Chu Kỳ với chút thấp thỏm. Hắn hy vọng Chu Kỳ hiểu được ẩn ý trong lời nói, lại hy vọng cậu không hiểu, để hắn có thể lấy thân phận anh em tốt mà ở bên cạnh cậu lâu hơn. Nhưng khi hai ánh mắt chạm nhau, Cố Viễn Du lại muốn hôn cậu rồi, thế là hắn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Chu Kỳ.]
Chu Kỳ há hốc mồm nhìn dòng chữ này, nín nhịn hồi lâu cuối cùng mới thốt lên một câu cảm thán: "Cố Viễn Du, tâm hồn thiếu nữ của cậu mỏng manh quá đấy…"
Cố Viễn Du: "…"
Hắn nổi khùng đứng phắt dậy: "Mấy cái chữ rác rưởi này có cút đi chỗ khác được không hả!"
Chu Kỳ vô cùng thấu hiểu tâm trạng của hắn, thử tưởng tượng mỗi khi cậu và anh em tốt nhìn nhau hay cười đùa gì đó, lại có một dòng chữ hiện ra diễn kịch tâm lý Quỳnh Dao…
Nhưng Chu Kỳ nhanh trí phát hiện ra một điểm, cậu chỉ vào đoạn chữ cuối: "Cậu nhìn xem, lần này nó vẫn không ghi là nhất định phải hôn môi."
Cậu nghiêng mặt đi: "Hôn vào má là được rồi nhỉ?"
Cố Viễn Du đanh mặt nhìn Chu Kỳ, cuối cùng tự sa ngã tiến tới chụt một cái lên má cậu.
Chu Kỳ sờ sờ mặt mình, hề hề: "Cảm giác thế nào? Chắc là cũng ra gì và này nọ đấy chứ?"
Cố Viễn Du vốn đang ngượng ngùng, nghe Chu Kỳ tưng tửng thế lại vừa buồn cười vừa muốn trợn trắng mắt, bầu không khí ám muội lập tức tan biến sạch sành sanh.
Cao Thành đột nhiên thò đầu vào cửa: "Cố Viễn Du, có người tìm cậu… Ơ, hai người đang làm cái gì đấy?"
Chu Kỳ giật thót mình, theo bản năng đạp Cố Viễn Du ra một cái: "Không có gì, không có gì, mắt tao bị dính lông mi, cậu ấy thổi hộ thôi."
Giọng Cố Viễn Du truyền đến từ phía sau: "Ai tìm tôi?"
Cao Thành không nghi ngờ gì, chỉ cười hì hì: "Một em gái đấy, số cậu hên thật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!