Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Bác sĩ đưa Tiểu Lý bị đánh thuốc lên xe cấp cứu đi rồi, cảnh sát hỏi Chu Kỳ vài câu cũng đi theo xe cấp cứu luôn. Chu Kỳ nhận thấy chú cảnh sát rất phấn khích, vì theo phán đoán của bác sĩ, loại thuốc minh tinh Tiểu Lý bị đánh là một trong những loại thuốc bị cấm trên thị trường. Nếu sau khi tỉnh lại hắn ta có thể khai ra kẻ đánh thuốc là ai, có sự hợp tác của hắn ta, biết đâu có thể tóm gọn cả một đường dây ngầm đấy chứ.
Chu Kỳ lập công lớn!
Được chú cảnh sát khen một câu, Chu Kỳ hớn hở xoay mấy vòng tại chỗ, chợt nhận ra có gì đó sai sai: "Ơ, sao gà rán của mình vẫn chưa giao tới?"
Một giọng nói ngoài cửa vang lên: "Ở chỗ tôi đây."
Chu Kỳ quay đầu lại giật bắn mình: "Cố Viễn Du? Cậu đến từ lúc nào thế?"
Cố Viễn Du đứng ngay dưới bóng cột trước cửa, tay xách hộp gà rán, hắn nói: "Tôi nghe tin có người gửi minh tinh đến cho ngài, muốn lấy đó làm bằng chứng uy h**p ngài nên đã chạy tới ngay…"
Cố Viễn Du nói với vẻ mặt có chút phức tạp: "Tôi cứ ngỡ ngài sẽ giữ người đó lại… không ngờ ngài lại bình tĩnh trước nguy nan, nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết tuyệt diệu đến vậy."
Cách giải quyết tuyệt diệu?
Giọng điệu Cố Viễn Du đầy vẻ tán thưởng: "Gọi bác sĩ và cảnh sát tới, như vậy việc đối thủ sử dụng thuốc cấm sẽ bị vạch trần. Chỉ cần cảnh sát xác nhận họ là một mắt xích trong đường dây, chúng ta có thể lập tức liên hệ truyền thông tung tin, giá trị thị trường của công ty họ sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Chẳng mấy chốc, họ sẽ không còn là đối thủ của chúng ta nữa."
Sau một hồi phân tích bình tĩnh, Cố Viễn Du hỏi Chu Kỳ: "Ngài thấy sao?"
Chu Kỳ không nỡ nói là thực ra mình chẳng hiểu gì cả. Báo cảnh sát và gọi cấp cứu thực ra chỉ là phản ứng bản năng mà thôi. Cậu muốn nói là tư duy người giàu các cậu kỳ lạ thật đấy, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nổ một câu: "Đúng thế, không ai hiểu chuyện thương trường hơn tôi đâu."
Cố Viễn Du: "…"
Cố Viễn Du đưa hộp gà rán cho Chu Kỳ.
Chu Kỳ nhận lấy, ngập ngừng nhìn Cố Viễn Du như muốn nói gì đó.
Cố Viễn Du hỏi: "Sao thế?"
Chu Kỳ vừa lắc đầu một cái, thì trên đầu lại bắt đầu hiện chữ:
[Hiện giờ Cố Viễn Du không có trí nhớ trước kia, Chu Kỳ không dám đột ngột gần gũi với hắn, vạn nhất ảnh hưởng đến cốt truyện thì không tốt.]
[Nhưng Chu Kỳ thực sự rất thích quấn quýt bên Cố Viễn Du, chỉ cần Cố Viễn Du ở bên cạnh, dù không có trí nhớ cậu cũng thấy rất an tâm. Thế là cậu giơ hộp gà rán trong tay lên hỏi: "Ăn chung không?"]
Chu Kỳ: "…"
Trước kia mỗi khi trên đầu Cố Viễn Du hiện chữ, biểu cảm của hắn luôn có chút kỳ quái, giờ Chu Kỳ đã thấu hiểu sâu sắc biểu cảm đó đại diện cho điều gì rồi. Đó là sự xấu hổ, là sự phẫn nộ bất lực, là khao khát muốn tế sống đám nhân viên hệ thống.
Cố Viễn Du nhìn dòng chữ trên đầu Chu Kỳ, đầu tiên là nhíu mày, sau đó biểu cảm dần giãn ra, hắn nói: "Được thôi, ăn chung đi."
Hai lon Coca, một phần gà rán, Cố Viễn Du và Chu Kỳ ngồi bệt dưới đất đối diện nhau. Lúc đầu Chu Kỳ có vẻ còn giữ hình tượng, nhưng giờ cậu xoạc hai chân dài ra, như một tên thằng nhóc ngổ ngáo gác một tay lên sofa phía sau, cười híp mắt không ngừng nói chuyện với hắn.
Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ, thấy rất kinh ngạc. So với cái thiết lập rùng rợn là trên đầu Chu Kỳ hiện dòng trạng thái, hắn quan tâm hơn đến câu vừa rồi — "hiện giờ Cố Viễn Du không có trí nhớ trước kia". Chẳng lẽ hắn đã quên mất chuyện gì sao?
Giống như trong tiểu thuyết ngôn tình, hắn và Chu Kỳ từng có quá khứ gì đó? Hai người từng là người yêu nhưng bị chia cắt?
Nhìn dáng vẻ Chu Kỳ vui vẻ nói chuyện với mình thế này, Cố Viễn Du thầm khẳng định suy đoán trong lòng. Suy đoán này nếu là trước kia chắc chắn hắn sẽ thấy phản cảm, nhưng giờ hắn phát hiện mình chẳng ghét Chu Kỳ chút nào, không những không ghét mà còn thấy khá vui.
Ngày hôm sau, Chu Kỳ nhìn đống tài liệu trên bàn với vẻ mặt khổ sở, nghe thấy tiếng gõ cửa: "Vào đi."
Cố Viễn Du bước vào: "Chu Tổng, ba anh em nhà công ty XX nói muốn gặp ngài."
"Ba anh em?"
Chu Kỳ lập tức biết đây là đoạn tình tiết nào — công ty đối thủ đã đánh thuốc minh tinh hôm qua là do ba anh em cùng sáng lập. Họ là những kẻ phản diện lớn nhất trong truyện, nguyên chủ đã đấu đá với họ rất lâu, bày mưu tính kế đủ đường mới chiến thắng được. Chỉ là không biết họ đến tìm mình làm gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!