Chương 39: Ngoại truyện 04

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ nhận nhiệm vụ đầu tiên sau khi đến đây.

Cậu là người mới, đi làm nhiệm vụ chỉ để làm quen quy trình. Nhân viên không làm khó cậu, để cậu ngồi trước máy tính và nói: "Mấy nhiệm vụ cấp E này đều nhận được, cậu thích cái nào thì chọn cái đó."

Chu Kỳ cười cảm ơn: "Để tôi xem."

Chủng loại nhiệm vụ phải nói là cực kỳ phong phú. Có kẻ tiểu nhân chuyên nói lời độc địa với nữ chính, có người qua đường vô tình va phải nam chính, lại có cả bartender ở quán bar.

Bỗng nhiên, mắt Chu Kỳ sáng lên.

Cậu nói với nhân viên: "Tôi muốn nhận cái này, mã số 10086."

"Được thôi." Nhân viên bước tới, nhưng khi nhìn thấy nhiệm vụ đó thì nhíu mày hỏi: "Cậu chắc chứ? Nhiệm vụ này hiệu suất không cao đâu, lại còn mệt nữa."

Chu Kỳ khẳng định: "Chính nó."

Đêm trước khi Chu Kỳ xuất phát, Cố Viễn Du còn tỏ ra căng thẳng hơn cả cậu. Hắn xếp vài bộ quần áo cho Chu Kỳ, chuẩn bị ít thuốc thông dụng, cuối cùng nhíu mày càm ràm: "Cậu xem cậu kìa, sao lại nhận cái nhiệm vụ thế này? Có phải họ cố tình làm khó cậu không?"

"Làm gì có…" Chu Kỳ ngồi bên cạnh Cố Viễn Du, vờ như vô tình hỏi: "Mà này, hỏi cậu cái này."

"Gì thế?"

"Cậu đi cùng tôi được không? Nhiệm vụ này có cho mang theo người nhà không nhỉ?"

Cố Viễn Du đáp ngay tắp lự: "Cho, không cho cũng phải cho."

Dưới cái nắng gay gắt, Chu Kỳ đội chiếc mũ đỏ, đeo micro bên miệng, tay cầm một lá cờ nhỏ, gào khản cả giọng: "Hiện tại chúng ta đã đến bến Châu Tử Đầu rồi! Mọi người chú ý đừng để lạc đoàn, đi theo cháu! Tập trung nghe cháu thuyết minh đây…"

Cố Viễn Du đứng từ xa nhìn Chu Kỳ bị một đám du khách trung niên bao quanh, đến giờ vẫn không hiểu nổi tại sao Chu Kỳ lại đi nhận cái việc làm hướng dẫn viên du lịch này.

Hắn chạy đi mua cho Chu Kỳ chai nước lạnh rồi đưa tận tay. Suốt dọc đường Cố Viễn Du đều im lặng ngồi trên xe. Với ngoại hình của hắn, thực ra đã sớm thu hút sự chú ý của các cô các chú, chỉ là trông thanh niên này có vẻ người lạ chớ gần nên chẳng ai dám bắt chuyện.

Nào ngờ hắn lại quen biết cậu hướng dẫn viên dễ mến này. Ngay khoảnh khắc Cố Viễn Du đưa chai nước cho Chu Kỳ, hắn lập tức bị các cô chú vây kín. Hắn nghe thấy đủ loại câu hỏi lao xao:

"Chàng trai năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Làm nghề gì thế?"

"Có người yêu chưa?"

"Con gái cô năm nay mới tốt nghiệp đại học, cháu có hứng thú kết bạn không?"

Cố Viễn Du nhìn về phía Chu Kỳ, thấy cậu đang hớn hở uống nước lạnh nhìn mình.

Hai ánh mắt chạm nhau, Chu Kỳ không nhịn được "phì" một tiếng, rồi chen vào đám đông, chỉnh lại micro bảo: "Thôi ạ, người này có chủ rồi, cậu ấy với người yêu thắm thiết lắm, người khác không có cửa đâu."

Giọng cậu lớn đến mức như muốn thông qua cái micro cũ rích rè rè đó mà thông cáo cho cả thế giới biết vậy. Các cô chú lập tức mất hứng tản ra. Chu Kỳ cười híp mắt quăng chai nước lại cho hắn, rồi chạy biến lên đầu hàng: "Các cô các chú ơi — đừng đi lạc nhé, đi theo cháu nào —"

Làm hướng dẫn viên khác hẳn với việc tự mình đi du lịch. Sau một ngày dài, Chu Kỳ chỉ thấy lưng đau chân mỏi, cổ họng cũng khản đặc.

Cố Viễn Du xót xa nhìn cậu: "Cậu về khách sạn trước đi, muốn ăn gì tôi đi mua."

Chu Kỳ uể oải xua tay: "Đừng, cậu đi theo tôi."

Cố Viễn Du mù mờ đi theo Chu Kỳ lên một chiếc taxi, nghe cậu đọc vanh vách một địa danh. Mười lăm phút sau, Chu Kỳ dắt hắn đứng giữa một con ngõ vô cùng sầm uất. Cậu hăng hái xông lên phía trước, dùng cái giọng khàn vịt đực gọi món với các chủ sạp:

"Ông chủ, hai mươi xiên lòng vịt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!