Chương 38: Ngoại truyện 03

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Ánh nắng xuyên qua rèm lụa trắng chiếu vào phòng, khiến căn phòng ngủ vốn yên tĩnh càng thêm tĩnh lặng. Cố Viễn Du ngồi trên sofa đọc sách, Chu Kỳ nằm vật vờ bên cạnh, vai kề vai với hắn, xem một cuốn truyện tranh không biết vớ được ở đâu.

Khung cảnh này rất ấm áp, nhưng trong lòng Cố Viễn Du lại không hề bình yên. Về việc Chu Kỳ quay trở lại cuốn tiểu thuyết đó lần thứ hai, về việc những dòng chữ hiện lên trên đỉnh đầu hắn không phải là tình tiết cốt truyện đã sắp đặt trước… Hắn không muốn giấu Chu Kỳ, nhưng lại rất khó mở lời.

Chu Kỳ dường như cảm nhận được, liếc nhìn hắn một cái: "Sao thế? Nhăn nhó cả cái mặt lại."

Cố Viễn Du theo bản năng lắc đầu.

Chu Kỳ gập cuốn truyện tranh lại, đưa hai tay ra nhào nặn mặt Cố Viễn Du, thở dài thườn thượt đầy cường điệu: "Haiz — vẫn là lúc cậu không giấu được suy nghĩ trong lòng đáng yêu hơn, giờ thì biết giả bộ thâm trầm rồi cơ đấy."

Cố Viễn Du vốn đang lùi lại để tránh tay Chu Kỳ, nghe cậu nói vậy liền sững sờ tại chỗ, hắn há hốc miệng: "Cậu… cậu biết những dòng chữ đó thực chất là suy nghĩ trong lòng tôi à?"

"Biết chứ," Chu Kỳ đảo mắt một vòng cực lớn: "Tôi đâu có ngu."

Cố Viễn Du: "…"

Cố Viễn Du bỗng chốc không biết nói gì nữa. Ngón tay hắn vô thức v**t v* góc sách, hỏi Chu Kỳ: "Cậu biết từ khi nào?"

Chu Kỳ nói: "Từ lúc cậu đập Tiền Tiến một trận trên sân thượng ấy."

Cậu cười: "Cho dù tôi đọc ít sách, tôi cũng biết chẳng có cuốn tiểu thuyết nào bỗng dưng hiện ra một câu "Muốn hôn hôn" đâu nhé? Tôi bắt đầu nghi ngờ từ lúc đó rồi, đến dịp Tết năm ngoái thì cơ bản là xác định chắc chắn luôn rồi."

"…" Cố Viễn Du đành phải thừa nhận, hắn thật sự đã đánh giá thấp chỉ số thông minh của Chu Kỳ.

Chu Kỳ dùng khuỷu tay huých hắn: "Căng thẳng thế làm gì? Tôi có oán trách gì cậu đâu."

Không những không oán trách, mà cậu còn cảm thấy có chút cảm động. Nếu không có những dòng chữ đó, Chu Kỳ sẽ chẳng bao giờ biết được mình lại được Cố Viễn Du yêu thương sâu đậm đến thế. Dẫu sao Cố Viễn Du cũng không giống cậu, chuyện gì cũng thích trưng ra mặt hoặc nói huỵch tẹt ra.

Cố Viễn Du tiếp tục mân mê góc sách, cuối cùng hạ quyết tâm hỏi Chu Kỳ: "Nếu tôi nói, tôi còn một chuyện nữa giấu cậu thì sao?"

Chu Kỳ lập tức quay đầu: "Chuyện gì?"

Cố Viễn Du nói: "Cậu chẳng phải luôn thắc mắc tại sao thế giới đã hoàn thành lại bị tải lại một lần nữa à?"

Hắn khẽ siết nắm tay: "Là vì tôi. Để tìm được cậu, tôi đã đồng ý cho họ thu thập suy nghĩ trong lòng mình, còn họ hứa sẽ kéo cậu trở lại thế giới mà cậu luôn muốn trốn chạy đó."

Chu Kỳ chống cằm nhìn Cố Viễn Du, mặt không cảm xúc, cũng chẳng nói năng lời nào.

Khi Chu Kỳ không nói chuyện, cậu thực sự toát ra một tia áp lực. Đợi đến khi nhìn đến mức tim Cố Viễn Du đập loạn xạ, Chu Kỳ mới chịu mở miệng: "Thế thì chuyện này là cậu làm sai rồi, bốc đồng quá. Chưa điều tra rõ ngọn ngành đã kéo tôi về, hại tôi tuyệt vọng bấy lâu nay."

Cậu nói: "Cậu phải xin lỗi tôi."

Cố Viễn Du ngoan ngoãn đáp: "Xin lỗi."

"Ừm," Chu Kỳ ứng lời: "Nhưng tôi cũng có chỗ không đúng. Ví dụ như không kịp thời báo cho cậu biết tôi chỉ đi du lịch thôi, làm cậu lo lắng, nên tôi cũng phải nói xin lỗi cậu."

"Ngoài ra," Chu Kỳ bỗng nhiên thay đổi bộ mặt hình sự, cười hề hề sáp lại gần Cố Viễn Du: "Nếu cậu không quay lại tìm tôi, sao tôi có được anh người yêu đẹp trai thế này cơ chứ? Hai đứa mình thế này gọi là tái ông thất mã, trong họa có phúc đúng không?"

Cố Viễn Du cảm thấy tảng đá treo lơ lửng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng rơi bịch xuống đất.

Chu Kỳ ghì cổ hắn hôn mạnh một cái: "Xong nhé, chuyện bé tẹo, chẳng qua là thi đại học lại lần nữa thôi mà. Làm mặt nghiêm trọng thế làm gì? Cười với bạn trai một cái xem nào?"

Cố Viễn Du nhìn vào mắt Chu Kỳ, hắn cảm nhận được hơi ấm chảy tràn ra từ sâu thẳm con tim. Hắn để mặc cho hai tay Chu Kỳ nhào nặn gò má mình, rồi nhếch môi nở một nụ cười thật tươi với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!