Chương 36: Ngoại truyện 01: Quay lại thời đại học

Trong tiết học Vi tích phân.

Chu Kỳ suýt chút nữa đã ngủ luôn không dậy nổi.

Vi tích phân là thứ mà cả đời này cậu không bao giờ hiểu được, nhưng bạn cùng phòng của cậu lại học hành rất nghiêm túc, tiết Vi tích phân nào cũng lôi cậu dậy sớm 40 phút để đi tranh chỗ ngồi hàng đầu. Hôm nay Chu Kỳ lại bị kéo dậy, cơm cũng chưa kịp mua, vừa đến nơi là gục xuống bàn ngủ thẳng cẳng.

Xung quanh truyền đến tiếng sinh viên nói chuyện và đi lại, chắc là đến giờ giải lao rồi. Trong cơn mơ màng, Chu Kỳ ngửi thấy mùi bánh bao thơm phức, cậu mở mắt ra, thấy Cố Viễn Du đang xách một túi nilon đung đưa trước mũi mình.

Thấy Chu Kỳ tỉnh, Cố Viễn Du đưa bánh bao vào tay cậu, lại quăng cho cậu bạn cùng phòng một cái bánh mì.

Cậu bạn vội vàng cảm ơn Cố Viễn Du, tiện thể lên án hành vi của Chu Kỳ: "Chu Kỳ, mày giỏi thật đấy, Cố Viễn Du gọi mày mấy tiếng mày không nghe thấy, nó vừa đưa cái bánh bao tới trước mũi, chưa kịp nói gì là mày đã tự ngửi thấy mùi mà bật dậy rồi."

Chu Kỳ cắn một miếng bánh bao, cười hề hề hỏi Cố Viễn Du: "Sao cậu lại qua đây? Hôm nay cậu không có tiết mà?"

"Đoán chắc là cậu chưa ăn gì nên qua xem sao."

Cố Viễn Du vặn nắp chai nước khoáng đặt trước mặt Chu Kỳ, Chu Kỳ cầm lên uống ực ực, bỗng nghe thấy cậu bạn bên cạnh "ai ui" một tiếng như thể đau răng.

Chu Kỳ quay đầu nhìn: "Sao thế?"

Cậu bạn ôm má: "Haiz, cũng may tao biết hai đứa mày là đồng hương học cùng trung học nên quan hệ tốt, chứ ai không biết lại tưởng hai đứa mày đang yêu nhau đấy."

Bánh bao trong miệng Chu Kỳ suýt nữa thì phun ra, cậu nhíu mày nhìn bạn cùng phòng: "Nói cái gì thế hả?"

Cậu bạn xòe ngón tay đếm từng cái: "Tao thật sự không nói điêu đâu nhé. Nhìn xem, Cố Viễn Du ngày nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, chẳng thèm quan tâm đến ai ngoài mày. Biết mày chưa ăn cơm, cuối tuần cũng dậy sớm mang đồ ăn sáng đến. Bình thường mày lười ra ngoài, nó cũng mua cơm cho. Còn nữa, học kỳ trước điều hòa ký túc xá hỏng, lạnh muốn chết, Cố Viễn Du còn nửa đêm chạy ra nhà tắm lấy túi chườm nước nóng cho mày…"

Cậu bạn càng đếm càng thấy vô lý, khóe miệng giật giật: "Đệch, không lẽ hai đứa mày ở bên nhau thật đấy à?"

Chu Kỳ nhìn cậu ta với vẻ không thể tin nổi, rồi cười hề hề dựa vào người Cố Viễn Du: "Chỉ thế này mà mày đã tưởng bọn tao ở bên nhau rồi á? Nếu mày mà biết hồi trung học cuối tuần nào Cố Viễn Du cũng đến nhà tao, nấu cơm cho tao ăn, ngủ cùng tao, chắc mày phải nghĩ bọn tao kết hôn luôn rồi quá?"

Cậu bạn: "…"

Cố Viễn Du luôn là tâm điểm của đám đông, hắn vừa vào phòng là gần như nửa lớp đều nhìn theo. Chu Kỳ vừa cắn bánh bao vừa nhìn một vòng, đột nhiên thở dài.

Cố Viễn Du hỏi: "Sao thế?"

Chu Kỳ hỏi: "Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa hỏi, lên đại học cậu có dự định yêu đương không?"

"…" Cố Viễn Du im lặng một lát, mím môi hỏi ngược lại: "Cậu thì sao?"

Chu Kỳ lắc đầu: "Tôi không định."

Từ hồi trung học biết mình chỉ là một nhân vật làm nền trong tiểu thuyết, mục tiêu duy nhất của cậu là hoàn thành cốt truyện thật nhanh. Có muốn yêu đương thì cũng phải đợi tốt nghiệp đại học, đợi mọi diễn biến kết thúc hết cậu mới yên tâm được.

Cố Viễn Du nói: "Vậy tôi cũng không định yêu."

"Tiếc nhỉ…" Chu Kỳ thở dài, bĩu môi về phía cậu bạn: "Nhưng thằng đó nói cũng chẳng sai, mấy chiêu này của cậu mà dùng hết lên người tôi thì đúng là hơi phí, nếu mà đi tán người khác chắc chắn thành công."

Cố Viễn Du cười nhạt, hỏi: "Thế à? Chưa chắc đâu."

Chu Kỳ và Cố Viễn Du nhìn nhau, Cố Viễn Du cứ thế nhìn cậu với ánh mắt mang theo ý cười, đầy sự ấm áp và bao dung.

Chu Kỳ đột ngột dời tầm mắt.

Cậu dường như bị nghẹn, chộp lấy chai nước uống một hơi lớn, càm ràm: "Bánh bao cậu mua không ngon, lần sau mua nhân thịt ấy."

Cố Viễn Du đảo mắt, đưa tay chỉ chỉ vào Chu Kỳ rồi đứng dậy: "Các cậu sắp vào lớp rồi, tôi đi đây. Tan học nhắn tin cho tôi, hai đứa mình cùng đi ăn trưa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!