Chương 35: (Vô Đề)

[Mọi thứ cứ như một giấc mơ.]

[Ngay cả ở trong mơ, Cố Viễn Du cũng không dám để bản thân đi đến bước này. Thế nhưng hiện tại, chuyện ấy lại chân thực xảy ra.]

[Chu Kỳ đang ở ngay đây, trong lòng ngực hắn, khẽ rên lên vì đau đớn xen lẫn thỏa mãn.]

Chu Kỳ gạt lọn tóc mái bết mồ hôi, nhìn đỉnh đầu Cố Viễn Du mà cười: "Hay thật, bày biện cứ như phòng livestream ấy."

Cố Viễn Du: "…"

Cố Viễn Du lật người Chu Kỳ lại, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Đừng nhìn nữa."

Lần đầu nếm mùi ăn mặn, Chu Kỳ vốn dĩ chẳng có mấy tự chủ, Cố Viễn Du lại càng là thỏa lòng mong ước bấy lâu; cả hai cậy mình sức dài vai rộng, cứ như không biết mệt là gì, hết lần này đến lần khác.

Đến lúc kết thúc, lưng và chân Chu Kỳ đều bủn rủn, Cố Viễn Du cũng chẳng khá hơn là bao. Hai người nằm xoài hình chữ Đại trên giường, Cố Viễn Du nói: "Chu Kỳ, cậu bế tôi đi tắm đi."

Chu Kỳ cười lạnh một tiếng: "Cái đệch, cậu đừng có được hời còn khoe mẽ. Tôi mà còn sức thì người đầu tiên tôi b*p ch*t chính là cậu."

Hai người đấu khẩu không ngừng, mười mấy phút sau cuối cùng cũng hồi lại chút sức lực, kẻ chống thắt lưng, người run rẩy chân dắt nhau vào phòng tắm. Chu Kỳ và Cố Viễn Du ngồi đối diện nhau trong bồn tắm, Cố Viễn Du nhìn Chu Kỳ chằm chằm không rời mắt.

Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm hắt lên làn da khỏe khoắn của Chu Kỳ, những dấu vết do chính hắn để lại trên người cậu trông càng đậm màu và mờ ám hơn. Nhìn mãi, ánh mắt Cố Viễn Du dần tối lại, hắn vội vã vốc nắm nước tạt lên mặt, hắn không muốn mình phải hi sinh luôn tại đây đâu.

Chu Kỳ cũng nhận ra ánh mắt của Cố Viễn Du, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, không nhịn được mà phì cười.

Chu Kỳ: "Cố Viễn Du, cậu lắm trò tiểu xảo thật đấy, m*t chùn chụt lên người tôi thế này từ lúc nào thế? Tôi còn chẳng nhận ra."

Cố Viễn Du: "Đấy gọi là hickey, ai lại gọi là m*t?"

Mất hết cả lãng mạn, tụt cả hứng.

Cả hai tắm rửa sơ qua, lúc quay lại phòng ngủ nhìn cái giường bừa bãi một đoàn thì đều nhíu mày. Rõ ràng là chẳng ai muốn dọn, cuối cùng Chu Kỳ nghĩ ra một cách trung lập, cậu bảo Cố Viễn Du lấy chăn dự phòng mùa đông trong tủ ra trải xuống đất.

Vào ngày sinh nhật tuổi 18 lần thứ hai của Chu Kỳ, cậu đã ăn một chiếc bánh kem bị chua, lăn lộn với Cố Viễn Du đến đau lưng mỏi gối, cuối cùng hai người đắp chung một chiếc chăn mỏng, nằm đất ngủ một đêm.

Ngay lúc Chu Kỳ đang mơ màng sắp ngủ, Cố Viễn Du trở mình hỏi: "Ngủ chưa?"

"… Chưa, sao thế?"

Cố Viễn Du im lặng, mãi đến khi Chu Kỳ sắp chìm vào giấc ngủ lần nữa mới nghe thấy tiếng hắn nói: "Cậu rất muốn ra ngoài à?"

Chu Kỳ đáp ngay không cần nghĩ: "Dĩ nhiên rồi."

Cố Viễn Du ôm cậu từ phía sau: "Sẽ được thôi, tôi đợi cậu."

Chu Kỳ lờ mờ cảm nhận được điều gì đó.

Cuộc sống lớp 12 rất bận rộn, Chu Kỳ học đến hoa mắt chóng mặt mỗi ngày, ngay cả giáo viên cũng xoa đầu cậu bảo không ngờ chí tiến thủ của Chu Kỳ lại mạnh đến thế. Nhưng Chu Kỳ không nghĩ vậy, cậu thật sự chẳng có chí tiến thủ gì mấy, cậu chỉ là không muốn để lại tiếc nuối thôi.

Cuộc sống của cậu dần dần chỉ xoay quanh ba việc: học tập, nghỉ ngơi, và lên giường với Cố Viễn Du mỗi khi cái gai trong lòng lại nhói lên.

Thời tiết dần ấm lên, đến khoảnh khắc cầm tờ giấy báo thi trong tay, Chu Kỳ mới bàng hoàng nhận ra, đã một năm trôi qua kể từ khi đám Ngô Thiết Thạch tốt nghiệp.

Theo lệ cũ, trường cho học sinh nghỉ vào đầu tháng 6. Ngày ra về, toàn bộ học sinh lớp 12 như phát điên, gào thét dọc hành lang, dùng chai nhựa, chậu nước té nhau trên sân trường. Chu Kỳ cũng góp vui, cầm chai nước xịt vào người Cố Viễn Du, nhưng lúc Cố Viễn Du định phản công thì cậu lại toe toét sán lại gần: "Cậu không được té nước tôi đâu, trên người tôi vẫn còn dấu vết cậu để lại đấy, người khác mà thấy thì ảnh hưởng danh dự của cậu lắm."

Cố Viễn Du lập tức mất hết nhuệ khí.

Cố Viễn Du và Chu Kỳ không được phân vào cùng một điểm thi. Trước khi Chu Kỳ ra khỏi nhà vào ngày thứ hai, hai người đập tay chúc nhau may mắn, Cố Viễn Du lại gọi cậu lại: "Đợi đã… Chiều nay thi xong cậu đứng ở cổng trường đợi tôi nhé, tôi qua đón cậu."

"Đón tôi làm gì?" Chu Kỳ lấy làm lạ: "Cậu không thi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!