Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Sự chủ động của Chu Kỳ khiến trái tim Cố Viễn Du run rẩy. Hắn hiểu rõ ý nghĩa sâu xa đằng sau nụ hôn mãnh liệt này. Vị kem ngọt xen lẫn chút chua lan tỏa giữa môi lưỡi hai người. Cố Viễn Du sợ Chu Kỳ hối hận nên định rụt lưỡi lại một chút, nhưng ngay giây sau, gáy hắn đã bị Chu Kỳ giữ chặt không cho thoát.
Chu Kỳ không hề do dự hay sợ hãi, mọi hành động đều bộc lộ rõ ràng rằng cậu đang khát khao.
Trong mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình Cố Viễn Du hay đọc, người ta thường miêu tả nam chính: "Sự tự chủ mà hắn hằng tự hào bỗng chốc chẳng đáng một xu". Cố Viễn Du cảm thấy mình trước mặt Chu Kỳ vốn dĩ chẳng có chút tự chủ nào, giống như một ngọn lửa đang cháy rực bỗng bị tạt thêm xăng, bùng lên không tài nào dập tắt nổi.
Cố Viễn Du siết chặt eo Chu Kỳ, dòng chữ trên đầu hắn nhảy loạn xạ như phát điên, thay đổi liên tục theo từng giây, hắn nhấc bổng Chu Kỳ lên để cậu ngồi lên bàn ăn, ngón tay run rẩy c** q**n áo cậu.
Chu Kỳ gục đầu vào hõm cổ Cố Viễn Du, cảm nhận làn da chạm nhau nóng bỏng. Khi Cố Viễn Du đưa tay định tháo thắt lưng, cậu bỗng nhiên thốt lên một câu: "Đợi đã."
Động tác của Cố Viễn Du khựng lại, hắn ngẩng lên nhìn cậu. Ánh mắt hắn ướt át, vừa không hiểu tại sao Chu Kỳ đột nhiên bảo dừng, vừa sợ cậu đổi ý vào phút chót.
Chu Kỳ chép miệng hai cái: "Tôi bảo này, mình đừng làm trên bàn ăn được không? Cảm giác… không được vệ sinh cho lắm."
Cố Viễn Du: "…"
Đầu hắn vang lên một tiếng "uỳnh": "Chu Kỳ, bình thường tôi bảo cậu rửa tay rồi mới được ăn cơm thì cậu chẳng bao giờ nghe, thế mà lúc này lại bày đặt sạch sẽ hả?"
"Giận à?" Chu Kỳ quắp chân vào eo Cố Viễn Du, dùng sức đu bám như gấu Koala: "Mình vào giường được không? Cậu cũng là lần đầu, tôi cũng là lần đầu, tôi sợ có sai sót gì đó, mai còn phải đi học đấy."
Cố Viễn Du quá hiểu Chu Kỳ rồi, cái kiểu nói nhăng nói cuội này chẳng qua là vì cậu đang căng thẳng quá mà thôi.
Hắn không nhịn được cười, vỗ vỗ lưng cậu: "Xuống đi mà tự đi, nặng chết đi được."
Chu Kỳ ăn vạ, cứ đu bám trên người hắn: "Đại ca, tôi đang thoát y mà, tự đi lạnh lắm."
Cố Viễn Du: "…"
Thế là Cố Viễn Du vừa phải vịnh tường, vừa loạng choạng cõng Chu Kỳ đi về phía phòng ngủ. Quãng đường bình thường chỉ vài bước chân mà giờ đây cứ như đi thỉnh kinh xa vạn dặm.
Khi Cố Viễn Du đưa được Chu Kỳ vào phòng ngủ thì đã có chút th* d*c.
Chu Kỳ rất không tử tế mà nói: "Mới thế đã mệt rồi à? Có phải yếu quá rồi không? Hay để tôi làm cho?"
Cố Viễn Du: "…"
Chu Kỳ ơi là Chu Kỳ, sao cái mồm cậu lắm lời thế hả?
Tuy nhiên, Chu Kỳ nhanh chóng phải trả giá cho cái sự miệng hùm gan sứa của mình.
Cố Viễn Du không hề yếu, ngược lại, hắn cực kỳ khỏe. Dù còn lóng ngóng nhưng hắn nhanh chóng tìm được bí quyết. Chu Kỳ vừa đau vừa sướng, lấy tay che mặt, làn da màu lúa mạch nhạt ửng lên một lớp hồng vây quanh. Cả cơ thể cậu run bần bật, vừa ngẩng lên đã thấy Cố Viễn Du đang cười đắc ý vô cùng.
Cậu vít đầu Cố Viễn Du xuống, hậm hực cắn mạnh vào vai hắn một cái.
Cố Viễn Du hừ nhẹ một tiếng, có chút dè dặt hỏi: "Giận à? Hay là không thoải mái?"
"…" Chu Kỳ nói: "Cũng không hẳn, chỉ là thấy cậu cười hớn hở thế kia tôi hơi khó chịu thôi."
Cậu ngừng lại một chút rồi hỏi tiếp: "Cậu còn sức không, hay mình làm thêm hiệp nữa đi?"
Cố Viễn Du cười rạng rỡ hẳn lên, hắn hạ thấp giọng, đôi mắt cong cong ý cười: "Chu Kỳ, cậu không biết ngượng à, sao nói mấy câu này dõng dạc thế?"
Hắn thấy Chu Kỳ nhướng mày, biết chắc cậu sắp mắng mình nên vội vàng cúi xuống khóa môi cậu lại, ngăn không cho cái miệng kia nói ra lời nào phá hỏng bầu không khí nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!