Chương 3: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ ngơ ngác nhìn hắn: "Tình tiết cưỡng chế?"

Cố Viễn Du không nhìn cậu, chỉ nhàn nhạt giải thích: "Hễ dòng chữ đó hiện ra, bản thân tôi sẽ mất kiểm soát. Tất nhiên, vì cậu không phải nhân viên của chúng tôi nên cậu không bị khống chế. Nếu lần sau xuất hiện tình tiết tương tự mà cậu không muốn làm, chỉ cần chạy đi là được."

"Chạy đi? Thế nếu không hoàn thành thì hậu quả là gì?"

Cố Viễn Du ngẩng đầu nhìn Chu Kỳ, đôi mắt đen nhánh như phủ một lớp băng mỏng: "Hậu quả là chúng ta sẽ bị kẹt lại thế giới này, luân hồi hết lần này đến lần khác."

Luân hồi mãi mãi? Nghĩa là cậu phải diễn đi diễn lại những tình tiết thuộc làu này, sống đi sống lại cuộc đời cũ mà không được giải thoát?

Chu Kỳ rùng mình một cái.

Cố Viễn Du nói: "Tôi biết chuyện này rất khó chấp nhận… Nếu cậu không muốn…"

Trời giao việc lớn cho ta, tất phải thử thách ta, hành hạ ta, bắt ta nếm trải dầu sôi lửa bỏng.

Chu Kỳ ôm đầu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: "Tôi đồng ý."

Cậu nhìn Cố Viễn Du: "Chỉ là đóng kịch thôi mà, tôi sẽ không để tâm đâu, miễn là ra được khỏi đây."

Cố Viễn Du không nói gì.

Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn, bắt gặp trong ánh mắt hắn đang hiện lên tia cười.

Chu Kỳ ngớ người: "Gì thế?"

Cố Viễn Du cười rạng rỡ: "Thực ra tôi định nói là, nếu cậu không muốn cũng không sao, có nhiều tình tiết có thể dùng mẹo để lách luật. Ví dụ lúc nãy nó đâu có ghi là nhất định phải hôn môi, cậu chỉ cần quay mặt đi để tôi hôn vào má là được, ai ngờ cậu đồng ý nhanh thế."

Hắn hỏi: "Chu Kỳ, đừng nói là cậu thầm yêu tôi đấy nhé?"

Chu Kỳ im lặng một giây rồi lập tức hóa thú: "Cố Viễn Du, cậu dám lừa tôi!!"

Cậu nổi khùng định đấm hắn, Cố Viễn Du nhướng mày, nhanh chân chạy vọt ra khỏi nhà vệ sinh. Chu Kỳ đuổi theo thì thấy một người đang đi từ cầu thang xuống.

"Cố Viễn Du!" Chu Kỳ quên luôn việc vừa rồi định xử hắn, chạy nhanh hai bước nắm lấy tay Cố Viễn Du: "Ê, nhìn xem ai kìa?"

"Ai?"

Cố Viễn Du cúi đầu nhìn bàn tay đang bị Chu Kỳ nắm, rồi mới nhìn theo hướng cậu chỉ. Một nam sinh đang đi xuống, mày rậm mắt to, dáng người vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, húi cua sát da đầu.

Chu Kỳ nháy mắt cười cười: "Ngô Thiết Thạch kìa."

Ngô Thiết Thạch là học sinh lưu ban năm thứ 5, đồng thời là trùm du đãng ở khu này. Trong nguyên tác, Ngô Thiết Thạch là một Boss nhỏ, Cố Viễn Du đã phải đấu trí đấu dũng suốt một năm trời mới dẹp yên được đám này. Đánh bại Ngô Thiết Thạch chính là dấu mốc kết thúc thời cấp ba và là cao trào lớn của truyện.

Chu Kỳ phấn khích: "Cậu bảo giờ chúng ta xông lên tẩn cho thằng đó một trận ra bã, liệu có nhảy cóc qua được một đoạn cốt truyện dài không?"

"Ý tưởng hay đấy." Cố Viễn Du lắc đầu: "Nhưng không được, theo quy định, chúng ta phải đi hết tất cả các mốc chính của cốt truyện."

"Tiếc quá nhỉ…" Chu Kỳ chép miệng đầy luyến tiếc.

Giọng Chu Kỳ lúc nào cũng tưng tửng không nghiêm túc, nhưng âm thanh thanh thoát của cậu vẫn xuyên qua đám đông lọt vào tai Ngô Thiết Thạch. Gã theo bản năng ngoái đầu lại, kinh ngạc thấy hai nam sinh đang nắm tay nhau nhìn mình chằm chằm.

Cái tên cao hơn thì đang nhìn tên thấp hơn, còn tên thấp hơn thì nhìn gã với ánh mắt đầy tham lam và khao khát: "Ước gì hắn xông qua đây đánh mình luôn cho rồi."

Ngô Thiết Thạch cau mày quay đi.

**

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!