Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Chu Kỳ chống gối đứng dậy, chìa tay kéo Cố Viễn Du lên, cả hai người rũ tuyết trên người, gió lạnh thổi qua làm cả hai đều cảm nhận được cái lạnh thấu xương, cả hai đứa cùng rùng mình một cái, Cố Viễn Du nói: "Vào nhà tôi luôn đi cho ấm."
Cả hai bới trong đống tuyết lấy ra hai cái cặp đã bị vùi lấp rồi đi về phía cửa chung cư. Trên cửa chung cư nhà Cố Viễn Du có một dãy nút bấm của các hộ gia đình. Nút bấm làm rất to và nổi bật, viền sắt màu trắng bên cạnh được lau chùi sáng loáng.
Chu Kỳ đứng đó nghiêng đầu nhìn một hồi.
"Cậu nhìn gì thế?" Cố Viễn Du không hiểu chuyện gì.
Chu Kỳ đột nhiên nói: "Tôi muốn l**m cái thanh sắt này quá."
Cố Viễn Du: "…"
Hắn nói với Chu Kỳ: "Sẽ bị đóng băng đấy."
Chu Kỳ nói: "Tôi biết, hồi nhỏ tôi l**m một lần rồi, lưỡi bị dính chặt vào luôn. Lúc tôi giật lưỡi ra khỏi lan can sắt còn bị rách một miếng da cơ."
Cố Viễn Du bật cười vì tức: "Thế sao còn đòi l**m?"
Chu Kỳ nói: "Thì lần này chẳng phải có cậu ở đây còn gì, tôi không lo nữa."
Cố Viễn Du bất lực: "Chu Kỳ, cậu vẫn là trẻ con đấy à?"
Nhưng hắn không ngăn cản, đứng nhìn Chu Kỳ thè đầu lưỡi l**m một cái vào thanh sắt, rồi đầu lưỡi ngay lập tức dính chặt lấy kim loại.
Chu Kỳ huơ tay loạn xạ: "… Cứu… cứu mạng!"
Cố Viễn Du: "…"
Hắn lấy từ trong cặp ra một chai nước, nhỏ hai giọt lên đầu lưỡi Chu Kỳ. Ngờ đâu vì nhiệt độ nước quá thấp, gặp sắt lạnh lập tức biến thành nước quá lạnh, hai giọt nước đó nhanh chóng đóng băng ngay trên lưỡi cậu…
Chu Kỳ hoảng loạn: "… Cứu… cứu!!"
Cố Viễn Du: "…"
Hắn giơ tay vỗ mạnh vào sau gáy Chu Kỳ một cái, rồi vắt chân lên cổ chạy lên lầu lấy nước ấm.
Đến khi giải cứu thành công cái lưỡi của Chu Kỳ, cậu ngồi bệt xuống đất, ôm đầu ra vẻ tự kỷ — Lúc nãy khi Cố Viễn Du lên lầu, không biết xui xẻo thế nào lại có hai người đi xuống, họ nhìn thấy Chu Kỳ thì giật mình một cái, rồi nhịn cười rời đi thật nhanh.
Mặt mũi mất sạch sành sanh.
Chu Kỳ nằm bẹp trên giường Cố Viễn Du với vẻ yếu ớt: "Tôi thề không bao giờ l**m sắt nữa."
Cố Viễn Du đảo mắt trắng dã, rất tự giác đi vào bếp chuẩn bị cơm nước. Chu Kỳ nằm một lúc thấy chán, định vào bếp quấy rầy hắn, nhưng khi đứng dậy lại bị cuốn sách đang mở trên bàn thu hút sự chú ý.
Chu Kỳ tiến lại gần, nhìn thấy nét chữ của Cố Viễn Du trên đó. Chữ của hắn nét nào ra nét nấy, phóng khoáng mà lại ngay ngắn, nhìn rất thuận mắt. Chu Kỳ xem một lúc thì phát hiện đó là một dạng như giáo án tự soạn. Cái này chắc chắn là chuẩn bị cho Ngô Thiết Thạch sắp thi đại học.
Chu Kỳ thấy khá cảm động.
Vì ở kiếp trước — tạm gọi là vậy đi, khi biết mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết, cậu đã từng có những phiền muộn ngắn ngủi. Cậu không chắc những người bạn của mình đối xử chân thành với mình hay chỉ vì cốt truyện yêu cầu mới làm bạn với mình. Nhưng rất nhanh cậu đã nghĩ thông suốt, cho dù là thiết lập đi nữa thì những chuyện họ cùng trải qua đều là thật.
Còn Cố Viễn Du, với tư cách là một người hoàn toàn đứng ngoài cuộc, chỉ vì Ngô Thiết Thạch muốn thi đại học mà đã chuẩn bị giáo án, tận tâm phụ đạo mỗi ngày.
Chu Kỳ đi vào bếp, trịnh trọng nắm lấy tay Cố Viễn Du.
Cố Viễn Du: "… Anh trai, tôi đang xào rau, cậu buông tay ra đi."
Chu Kỳ nắm tay hắn lắc lắc: "Đồng chí Tiểu Cố, cậu đúng là nam Bồ Tát sống mà!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!