Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Trong lòng Chu Kỳ lại dấy lên cảm giác kỳ quái đó.
Cậu đẩy Cố Viễn Du một cái: "Cậu về đi, tôi cũng về đây."
Cố Viễn Du lại nói: "Để tôi tiễn cậu một đoạn."
Chu Kỳ thốt ra theo bản năng: "Tiễn cái gì, tôi là đàn ông con trai…"
Nhưng nói được một nửa thì cậu khựng lại vì nhận ra tình cảnh này trông rất quen mắt, cũng là một buổi tối sau khi phụ đạo xong, cũng là đi trên con đường nhỏ này.
Chu Kỳ cười: "Cố Viễn Du, có phải cậu sợ tôi lại bị ăn đòn không?"
Cố Viễn Du mặc nhiên thừa nhận.
Chu Kỳ kéo dài giọng: "Lần trước Tiền Tiến dẫn theo mười mấy đứa đến chặn tôi, cậu ở đó thì làm được gì?"
Trong bóng tối, dòng chữ hiện ra trên đầu Cố Viễn Du đặc biệt nổi bật.
[Cố Viễn Du tự tin có thể bảo vệ Chu Kỳ chu toàn.]
Cố Viễn Du ngẩng đầu liếc nhìn một cái: "Tôi không có tự tin."
[Nếu Chu Kỳ lại bị bắt nạt, Cố Viễn Du nhất định sẽ đánh cho đối phương một trận ra bã.]
Cố Viễn Du vẫn giữ vẻ thản nhiên: "Cũng không hẳn, cùng lắm là tôi dắt cậu chạy trối chết, hoặc là tôi chịu đòn cùng cậu."
Chu Kỳ ngẩn người, rồi bật cười lớn một trận ra trò.
Ở kiếp trước, mặc dù quan hệ giữa hai người rất tốt nhưng Chu Kỳ luôn cảm thấy Cố Viễn Du như đang giấu giếm điều gì đó, hắn luôn khoác lên mình lớp vỏ bọc khó gần, lúc nào cũng giữ gìn hình tượng, nói trắng ra là cực kỳ có gánh nặng thần tượng.
Nhưng lần này, có lẽ là do đã vứt bỏ được gánh nặng đó hoặc là bình mẻ không sợ rơi, nói tóm lại Chu Kỳ cảm thấy hắn đã thay đổi. Hắn biết cà khịa, biết nhận sai, không còn lúc nào cũng mím chặt môi, thậm chí còn biết kể những câu chuyện cười nhạt nhẽo. Điều này làm Cố Viễn Du trở nên giống như một chàng trai mới lớn bình thường nhất, Chu Kỳ thấy hắn như vậy đặc biệt đáng yêu.
Ngày tháng trôi qua êm đềm trong những buổi phụ đạo cho Ngô Thiết Thạch. Bước sang tháng 12, thời tiết ngày càng lạnh thấu xương. Chu Kỳ run cầm cập đến lớp, việc đầu tiên là vứt cặp sách xuống rồi lao đến chỗ ống sưởi trong phòng học. Nhưng cậu lại đến muộn, ống sưởi đã bị một hàng học sinh chiếm chỗ, chẳng còn khe hở nào cho cậu.
Cố Viễn Du vừa vào lớp đã thấy Chu Kỳ co ro tại chỗ ngồi mà run. Hắn đưa cho cậu hai cái bánh bao nóng và một hộp sữa đậu nành nóng: "Ăn lúc còn nóng đi."
Chu Kỳ rưng rưng nước mắt cắn một miếng bánh bao, cơ thể lạnh giá cuối cùng cũng cảm nhận được hơi ấm: "Cố Viễn Du, cậu tốt quá."
Cố Viễn Du nhíu mày: "Đã bảo bao nhiêu lần rồi, ăn sáng vào là hết lạnh, mà cậu cứ không nghe."
"Có thực mới vực được đạo," Chu Kỳ hỏi hắn: "Nhưng cậu có biết vế sau của câu này là gì không?"
"… Cái gì?"
"Có thực mới vực được đạo, nhưng cái giường là nam châm." Chu Kỳ ra vẻ u sầu: "Tôi bị cái giường hút chặt rồi."
Cao Thành suýt phun cả nước ra ngoài, nhìn hai đứa: "Hai đứa chúng mày buồn cười thật đấy, mỗi lần nghe chúng mày đấu mồm là tao lại liên tưởng đến ông bà già nhà tao ấy."
Chu Kỳ mỉm cười xoa đầu Cao Thành: "Ngoan lắm con trai."
Cao Thành: "… Chu Kỳ, mày thật vô liêm sỉ, lúc nào cũng tìm cách chiếm hời của người khác."
Năm nay tuyết rơi muộn, nhưng mới sáng nay trời đã âm u dữ dội, đến chiều thì tuyết bắt đầu rơi thật. Từng bông tuyết trắng muốt khổng lồ từ trên trời rơi xuống, trang hoàng cả thế giới thành một màu trắng bạc, Chu Kỳ đưa cho Cố Viễn Du một mảnh giấy.
Hắn mở ra xem, trên đó là nét chữ gà bới của Chu Kỳ: "Chiến thư: Lát nữa ra ngoài đánh trận giả ném tuyết, có dám chiến một trận với tôi không?"
… Chu Kỳ, cậu vẫn còn là trẻ con đấy à??
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!