Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Chu Kỳ bám chặt bả vai Cố Viễn Du, gục đầu vào hõm cổ hắn, run rẩy cảm nhận từng ngón tay của đối phương. Đến lúc không nhịn nổi nữa, cậu r*n r* một tiếng rồi cắn mạnh lên vai Cố Viễn Du.
Cố Viễn Du ăn đau đến mức hít một hơi lạnh: "Chu Kỳ, cậu nhẹ tay chút."
Chu Kỳ cười hề hề ngẩng đầu lên, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, cậu l**m môi: "Ngại quá, có đau không?"
Nói đoạn, cậu đưa tay xoa xoa vết răng mình vừa để lại, rồi cúi đầu hôn chụt một cái.
Cố Viễn Du thuận thế nắm lấy cổ tay cậu kéo xuống.
Chu Kỳ làm vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nói: "Cố Viễn Du, cậu biết cái này gọi là gì không?"
"… Cái gì?"
"Cái này gọi là tinh thần khế ước; gọi là có vay có trả, lần sau vay tiếp không khó; gọi là có qua có lại; gọi là…"
Gân xanh trên trán Cố Viễn Du giật liên hồi, hắn ngắt lời: "Chu Kỳ, thi đại học môn Văn cậu được có 80 điểm thôi, đào đâu ra lắm từ ngữ thừa thãi thế?"
Chu Kỳ bảo: "Vậy cậu có thể dùng luận điểm này để viết một bài luận văn, đặt tên là "Bàn về việc vận dụng kiến thức lý thuyết vào thực tiễn"…"
Cố Viễn Du hết chịu nổi: "Chu Kỳ, lúc này mà cậu vẫn còn sung sức gớm nhỉ? Cậu…"
Chu Kỳ dùng lực ở tay: "Tôi làm sao?"
Cố Viễn Du đành ngậm miệng chịu thua.
Đây là lần đầu tiên hai người thân mật mà hoàn toàn không có sự thúc đẩy của những dòng chữ cốt truyện. Chu Kỳ ngược lại cảm thấy hưng phấn lạ thường. Cậu và Cố Viễn Du giúp nhau giải tỏa xong xuôi, cậu vẫn ngồi trên người hắn không nhích đi đâu, cứ thế tựa cằm lên vai Cố Viễn Du, vừa lấy lại sức vừa thẫn thờ.
Cố Viễn Du dùng tay vuốt dọc sống lưng Chu Kỳ như đang vuốt lông mèo. Một hồi lâu sau Chu Kỳ mới lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi sau khi thỏa mãn: "Đánh giá năm sao, lần sau lại ghé."
"…" Mặt Cố Viễn Du lại đen kịt: "Chu Kỳ, cậu không nói thì không ai bảo cậu câm đâu."
Chu Kỳ cười khoái chí.
Lần này cả hai đều tự biết chừng mực, không nghĩ đến việc làm tới bước cuối cùng. Dù sao chuyện gì cũng phải từ từ, tiến được đến bước này đã khiến Cố Viễn Du vui đến mức muốn bay lên trời rồi.
Chu Kỳ nói: "Mượn phòng tắm của cậu chút nhé."
Lúc Chu Kỳ mang theo hơi nước đi ra, Cố Viễn Du thấy cậu đang mặc bộ đồ ngủ của mình, ống tay và ống quần đều hơi dài.
Chu Kỳ đưa tay vò tóc, nói với hắn: "Sớm đã thấy mùi trên người cậu thơm rồi, hóa ra là tại cái sữa tắm này, giờ thì hai đứa mình chung một mùi nhé."
Nói không ngoa, Cố Viễn Du suýt nữa thì phun máu mũi.
Hắn cố tỏ ra bình tĩnh: "Dù sao mai cũng là cuối tuần, hôm nay cậu ngủ lại nhà tôi đi."
Chu Kỳ cười cười: "Cậu nói muộn rồi, vốn dĩ tôi đã không định về."
Khi Cố Viễn Du tắm xong đi ra, Chu Kỳ đã tự giác vào phòng ngủ, thậm chí đắp chăn xong xuôi, mắt nhắm mắt mở sắp ngủ đến nơi.
Cố Viễn Du kéo cậu: "Dậy đi, tóc chưa khô đã ngủ."
"Sống bờ sống bụi quen rồi, tôi không để ý mấy cái đó đâu."
Chu Kỳ kéo ngược Cố Viễn Du một cái, khiến hắn ngã nhào xuống giường. Cậu vỗ vỗ Cố Viễn Du, ra dáng chủ nhà nói: "Ngủ chung đi."
[Cố Viễn Du ôm lấy Chu Kỳ từ phía sau.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!