Chương 23: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Hai người ngồi chưa được bao lâu thì bỗng nhiên nghe thấy loa phát thanh gọi tên mình.

"Yêu cầu em Chu Kỳ lớp 11-14 nhanh chóng đến bục nhận giải!"

Chu Kỳ ngơ ngẩn cả người, không hiểu chuyện gì: "Tôi đi nhận giải gì cơ?"

Ban đầu cậu còn tưởng loa gọi nhầm, nhưng khi tên mình vang lên lần thứ hai, sự tò mò của Chu Kỳ lên đến đỉnh điểm.

Cậu nói với Cố Viễn Du: "Cậu dìu tôi một tí, mình ra bục nhận giải xem rốt cuộc là chuyện gì."

Cố Viễn Du để Chu Kỳ khoác tay lên vai mình, cả hai tập tễnh băng qua sân vận động đến bục nhận giải giữa sân.

Sau khi báo tên, Chu Kỳ ngơ ngác hỏi: "Tôi nhận giải gì thế?"

"Sao cũng được." Cậu học sinh phụ trách trao giải mặt tỉnh bơ nói: "Cậu thích nhận giải gì?"

Chu Kỳ: "…?"

Cậu học sinh đó nhún vai: "Dù sao cũng chỉ có một người chạy về đích thôi, số giấy khen với quà này để thừa cũng phí. Cậu nói đi, muốn giải Nhì, giải Ba hay giải Khuyến khích?"

Chu Kỳ: "…"

Còn có kiểu này nữa cơ à? Cậu sáp lại gần, dùng giọng điệu nịnh nọt hỏi: "Thế tôi tự viết giấy khen được không?"

Cậu học sinh kia càng bất cần hơn: "Tùy cậu."

Chu Kỳ vớ ngay một tờ giấy khen, nằm bò ra bàn viết viết vẽ vẽ.

Cố Viễn Du vừa định ghé mắt xem cậu viết gì, Chu Kỳ đã túm chặt tay hắn: "Chạy mau, chạy mau!"

Cố Viễn Du không hiểu nổi, rõ ràng Chu Kỳ đang què một chân mà sao có thể chạy nhanh đến thế…

Chu Kỳ dắt hắn chạy một mạch về chỗ lớp mình rồi gục xuống ghế thở hồng hộc. Cao Thành vừa nhìn thấy cậu đã không nhịn được cười: "Ồ, quán quân ném tuyết về rồi đấy à?"

"Lão Ngô và mấy người kia đâu?"

"Về rồi, bọn họ bảo giữ thể diện cho mày, sợ mày xấu hổ."

Chu Kỳ hừ mũi khinh khỉnh: "Nực cười, da mặt anh Kỳ mày dày lắm, sao mà xấu hổ được."

Cao Thành: "… Những chuyện này phiền mày đừng có nói to một cách đầy tự hào như thế có được không?"

Rồi cậu ta hỏi tiếp: "Mà sao mày chạy nhanh thế? Có ai đuổi à?"

Chu Kỳ cười hề hề: "Tao vừa mới làm việc xấu xong."

Cậu cẩn thận mở tờ giấy khen đang giấu trong ngực ra.

Cố Viễn Du nhìn sang, thấy trên đó viết rành rành: "Giải Nhất: Chu Kỳ".

Chu Kỳ nói: "Tao thừa lúc thằng kia không để ý, tự viết cho mình cái giải Nhất."

Cậu đắc ý vẩy vẩy tờ giấy khen, hỏi Cố Viễn Du: "Thế nào, giờ tôi cũng là giải Nhất rồi nhé."

Khóe mắt Cố Viễn Du giật giật: "Cái này mà cũng tính là giải Nhất à?"

"Ây da," Chu Kỳ kéo dài giọng: "Tôi không cần biết, tôi chính là giải Nhất, cậu phải nấu cơm cho tôi, chúng ta đã hứa rồi đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!