Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Tiết học buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm mang đến một tin dữ.
Hai ngày nữa sẽ có một bài kiểm tra khảo sát.
Cao Thành run bần bật như bị điện giật: "Làm sao bây giờ, tao chẳng biết cái gì cả."
Chu Kỳ vỗ vai cậu ta: "Có gì đâu, nhìn tao này, tao cũng mù tịt mà vẫn lạc quan đấy thôi."
Cao Thành: "… Có ai an ủi người ta kiểu đấy không?"
Cậu ta lườm một cái cháy mắt: "Hơn nữa, mày lạc quan thì có ích mẹ gì? Lúc nãy thầy chẳng bảo là nếu thi kém quá sẽ bị phân sang lớp khác còn gì."
"Phân lớp?" Chu Kỳ sững người.
Cậu đã rời xa cuộc sống cấp ba quá lâu rồi, quên sạch bách mọi thứ. Trong ký ức, cậu và Cố Viễn Du luôn ở cùng một lớp, nhưng một phần là vì lúc đó cậu còn nhớ được chút kiến thức, chứ không phải trống rỗng như bây giờ. Dù biết giáo viên có khi chỉ dọa thôi, nhưng Chu Kỳ vẫn thấy kinh hãi.
Cậu nằm bò ra bàn, nhìn Cố Viễn Du bằng ánh mắt tội nghiệp: "Cố Viễn Du, cậu giúp tôi gian lận được không?"
Cố Viễn Du: "…"
Cao Thành hỏi: "Cố Viễn Du học giỏi lắm à?"
"Tất nhiên rồi!" Chu Kỳ lập tức ưỡn ngực ngẩng cao đầu, tự hào cứ như người học giỏi là mình vậy. Cậu vươn tay vỗ vai Cố Viễn Du như đang khoe báu vật: "Anh em của tao là học bá chính hiệu đấy nhé!"
Cao Thành nghi ngờ: "Thật á?"
Cậu ta tùy ý lật một trang sách bài tập, chỉ vào một câu hỏi: "Câu này làm thế nào?"
Cố Viễn Du cầm lấy quyển sách, nhìn chăm chú vài giây rồi bắt đầu giảng: "Bởi vì f(x) là 4 lần cosx nhân với sin(x cộng…"
Khoảnh khắc Cố Viễn Du cất tiếng, Chu Kỳ tự động rơi vào trạng thái ngủ lâm sàng. Đến khi tỉnh táo lại, cậu thấy Cao Thành nhìn Cố Viễn Du với ánh mắt đầy thán phục: "Cậu giảng hay quá, thật là dễ hiểu."
Cậu ta nịnh bợ hỏi Cố Viễn Du: "Cố Viễn Du, cậu có thể bổ túc cấp tốc cho tôi được không? Tôi mời cậu uống cafe."
Gần như không một chút do dự, Cố Viễn Du đáp: "Được."
Chu Kỳ ngạc nhiên nhìn hắn: "Sao tự dưng cậu lại dễ tính thế?"
Hồi đại học đến kỳ thi, cũng có bạn cầu xin Cố Viễn Du dạy kèm, nhưng hắn đều lạnh lùng từ chối, chưa bao giờ đồng ý cả.
Nghe Chu Kỳ hỏi vậy, Cố Viễn Du vừa cười vừa vươn tay búng nhẹ vào trán cậu: "Cậu cũng phải đi theo, kẻo cậu lại bị văng sang lớp khác thật thì khổ."
Cao Thành bấy giờ mới vỡ lẽ, cậu ta mếu máo: "Hóa ra nãy giờ tao chỉ là cái file đính kèm thôi à…"
Ba người hẹn nhau sau giờ học sẽ ra quán cafe gần trường để ôn tập. Đến giờ tan học, Cao Thành đột nhiên ôm bụng: "Tao đi vệ sinh cái, đợi tao mười phút!"
Chu Kỳ vờ vịt xua tay đầy vẻ ghét bỏ: "Cút cút cút, cút nhanh."
Trong lớp, mọi người đã về hết, cuối cùng chỉ còn lại Chu Kỳ và Cố Viễn Du. Chu Kỳ cảm thấy chán, duỗi hai chân dài ra đá đá vào chân ghế của Cố Viễn Du.
Hắn nói: "Đừng nghịch."
Chu Kỳ hỏi: "Còn có hai ngày thôi, bây giờ tôi chẳng biết gì cả, dù cậu có giảng hay đến mấy thì có tác dụng gì chứ?"
Cố Viễn Du thản nhiên nói: "Thế nếu tôi nói là tôi biết thầy cô sẽ ra đề gì thì sao?"
Chu Kỳ sững người, rồi nghi ngờ nhìn hắn: "Cậu định nói là cậu nhớ hết đề thi à? Bao nhiêu năm trôi qua rồi, làm sao cậu nhớ rõ thế được?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!