Chương 12: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ ngơ ngác nhìn dòng chữ đó.

Lại ngơ ngác quay lại nhìn Cố Viễn Du.

Cuối cùng cậu chỉ vào dòng chữ đó hỏi hắn: "Cậu có biết tiếng Trung không? Hình như tôi đột nhiên bị mù chữ rồi."

Cố Viễn Du ôm trán bồn chồn đi tới đi lui, sắc mặt hắn trầm xuống, chân mày nhíu chặt, trông không được tốt lắm. Con người thật kỳ lạ, thấy Cố Viễn Du khổ sở đấu tranh như vậy, Chu Kỳ ngược lại lại thấy thanh thản.

Cậu chọc chọc Cố Viễn Du, đợi hắn nhìn mình, Chu Kỳ bày ra vẻ mặt phóng khoáng, vạch áo lên một cách thô lỗ: "Nào, sờ đi, tôi coi như đang đi tắm kỳ lưng vậy."

Cố Viễn Du: "…"

[Có lẽ nhiều người sẽ không thích cái tính tưng tửng không đúng lúc của Chu Kỳ, nhưng chính sự lạc quan này lại khiến Cố Viễn Du cảm thấy thoải mái vô cùng — Đối với Cố Viễn Du mà nói, Chu Kỳ chính là vầng thái dương rực rỡ và ấm áp.]

Chu Kỳ đen mặt: "Nói bậy bạ gì đấy, ông đây hơi bị nhiều người thích đấy nhé."

"Chu Kỳ, cậu nhắm mắt lại đi." Cố Viễn Du vô cảm nói, nhưng bàn tay buông thõng bên sườn không biết vì sao lại nắm chặt thành nắm đấm: "Ma mới biết cái thứ này còn nói ra mấy từ không đứng đắn gì nữa, cậu nhắm mắt lại đừng nhìn nữa."

Tình hình hiện tại đúng là nhắm mắt lại sẽ đỡ ngượng hơn.

Chu Kỳ "ừm" một tiếng, ngoan ngoãn nhắm mắt.

Hai tay cậu vẫn đang vén vạt áo lên chưa hạ xuống, vùng da để lộ ra cảm nhận được một luồng khí nhẹ, tiếp đó, bụng cậu bị thứ gì đó chạm vào nhẹ nhàng.

Ngón tay Cố Viễn Du không tính là ấm áp, lướt nhẹ qua da thịt Chu Kỳ, lần theo những đường cơ bắp mượt mà nhưng không quá rõ nét, đi từ bụng dưới lên đến eo.

Vì nhắm mắt nên xúc giác trên cơ thể trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Chu Kỳ rùng mình một cái, nghe thấy hơi thở của Cố Viễn Du càng lúc càng gần.

Chu Kỳ mấp máy môi hỏi: "Dòng chữ đó biến thành màu xanh chưa? Hoàn thành chưa?"

Chu Kỳ nghe thấy Cố Viễn Du trả lời: "Vẫn chưa."

Bàn tay kia m*n tr*n đầy tính thăm dò, Chu Kỳ cảm thấy trái tim mình như bị phủ một lớp lông tơ mềm mại, dường như có thứ gì đó đang chực chờ nảy mầm.

Bàn tay kia của Cố Viễn Du áp lên lưng Chu Kỳ, áp sát theo đường cong của cột sống.

Chu Kỳ lại hỏi: "Bây giờ thì sao? Xong chưa?"

Sau một thoáng im lặng, Cố Viễn Du trả lời: "Vẫn chưa."

Nhưng Chu Kỳ đã mở mắt ra.

Cậu nhìn về phía dòng chữ xám lúc nãy, nhưng chúng đã biến mất từ lâu. Cậu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt lấp lánh như sao của Cố Viễn Du.

Chu Kỳ thở dài một tiếng.

"Sao thế?" Cố Viễn Du nhìn cậu không chớp mắt, khẽ hỏi.

Chu Kỳ vò đầu bứt tai, rồi nghiến răng nghiến lợi, nhìn thẳng vào mắt Cố Viễn Du: "Cố Viễn Du, cậu biết đấy, tôi luôn là người rất thẳng thắn."

Cố Viễn Du gật đầu, ra hiệu cho Chu Kỳ nói tiếp.

Chu Kỳ cũng không che giấu bản thân nữa, cậu nói: "Cố Viễn Du, tôi có linh cảm, nếu hai chúng ta cứ tiếp tục thế này…"

"Tiếp tục thế này thì sao?"

"Tiếp tục thế này chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn!!" Chu Kỳ đột ngột cao giọng: "Cả hai chúng ta đều là đàn ông bình thường, nếu ngày nào cũng cứ hôn hôn hít hít sờ sờ mó mó thế này thì còn ra cái thể thống gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!