Chương 99: Phiên Ngoại 1

Gần đây trong địa giới Ma tu có một sự chấn động rất lớn, nguyên nhân gây ra chấn động này không ai khác chính là người mà Ma Tôn đại nhân đã tìm kiếm mấy trăm năm trong truyền thuyết.

Rất nhiều người thấy Ma Tôn tìm kiếm lâu như vậy, cứ nghĩ người này đã sớm không còn trên đời nữa, không ngờ hiện nay lại thật sự quay về.

Ngày tìm được người, Ma Tôn liền đưa người đó trở về Ma Tông, đồng thời chuẩn bị tổ chức Đại điển đạo lữ, chọn một ngày lành tháng tốt tuyên cáo thiên hạ.

Thế nhưng nguyên nhân gây ra chấn động khắp Ma giới dĩ nhiên không phải chỉ vì ý nghĩa của đại điển mà là vào ngày này, Ma Tôn sẽ ban xuống 'Mưa ma khí' cho tất cả những người đến tham dự.

Chính là việc chuyển hóa ma khí của bản thân Ma Tôn thành thứ mà ai ai cũng có thể hấp thu được để ban tặng cho mọi người, xem như là ban phúc.

Điều này chỉ có người có tu vi cực kỳ cao thâm mới có thể làm được.

Chỉ cần được thụ hưởng phúc trạch này, tu vi có thể được tăng lên đáng kể, đây quả thực là chuyện mà tất cả Ma tu nằm mơ cũng đều muốn có.

Vì vậy, chuyện này nhất thời được mọi người hưởng ứng rất cao.....

Trong Ma Tông.

Giang Vị Lâm được Nguyên Sam dẫn về nơi này, trên đường đi những Ma tu nhìn thấy y đều cung kính cúi chào, ngược lại khiến Giang Vị Lâm có chút không quen.

Y xa lạ đưa mắt nhìn chung quanh, sau này đây chính là nơi mà y sẽ cùng Nguyên Sam sinh sống.

Đưa tay nắm lại bàn tay Nguyên Sam đang nắm tay mình, Giang Vị Lâm không khỏi cảm thán, bản thân thật sự đã trở về rồi.

Vừa đặt chân vào Chính điện không bao lâu, một thân ảnh màu trắng đột nhiên lao vụt đến, đâm thẳng vào lòng Giang Vị Lâm!

"Tiểu Lâm! Cuối cùng ngươi cũng trở về rồi! Ta nhớ ngươi chết đi được!" Tiểu hồ ly bám vào vạt áo của Giang Vị Lâm, một mực chui đầu vào lòng ngực đối phương, cái đầu lông xù trắng muốt cọ tới cọ lui trong cánh tay y.

"Thanh Đằng?" Giang Vị Lâm giật mình, sau đó mừng rỡ xoa xoa đầu Bạch Thanh Đằng, đôi tai mềm mại của bạch hồ rung rung trong lòng bàn tay y.

"Tiểu Lâm, ta nhớ ngươi lắm." Cái đuôi hồ ly lắc lư loạn xạ.

"Được rồi được rồi, không phải ta đã về rồi sao." Giang Vị Lâm bất đắc dĩ ôm bạch hồ, bỗng dưng nhớ lại trước đây mỗi khi mình ôm Thanh Đằng thì Nguyên Sam đều rất tức giận, Giang Vị Lâm không khỏi nâng mắt lên cẩn thận nhìn đối phương.

Thế nhưng điều bất ngờ là Nguyên Sam chỉ nhìn họ một cách rất bình thản, y nhẹ nhàng nâng tay ôm bờ vai Giang Vị Lâm, ghé người lại hôn lên môi đối phương một cái.

"Ca ca, ta dẫn ngươi đi dạo một vòng làm quen với nơi này, nếu mệt thì đến hậu viện dùng một chút đồ ăn."

Bạch Thanh Đằng vừa ngẩng đầu lên liền thấy được cảnh này, cái đuôi hồ ly lập tức bị xịt keo.

Nhóc con này thật là đáng ghét, có đạo lữ thì giỏi lắm đúng không!

Bởi vì Giang Vị Lâm mới đến, mà Ma Tông lại rất lớn, Nguyên Sam trước hết dẫn y đi tham quan những khu vực quan trọng, ban đầu Bạch Thanh Đằng còn cọ xát lung tung trong lòng Giang Vị Lâm, nhưng mỗi lần muốn thu hút sự chú ý của đối phương thì Nguyên Sam lại nhanh chóng kéo ánh mắt của người kia đi, khiến Bạch Thanh Đằng tức giận đến ngứa răng.

Hắn trực tiếp nhảy lên vai Nguyên Sam, móng vuốt nhỏ lén lút cào cào lên áo y.

Nhưng hai người vẫn vui vẻ hòa hợp, hắn cứ như linh thú được đôi tiểu đạo lữ này mua về để giải trí vậy.

Hừ.

Bạch Thanh Đằng bám vào vạt áo của Nguyên Sam hậm hực lầu bầu.

Hắn cũng muốn được Tiểu Lâm ôm.

"Mấy trăm năm này có quá nhiều thứ thay đổi, lúc sau ta sẽ giải thích rõ ràng từng chút một với ca ca." Nguyên Sam nhìn Giang Vị Lâm nói: "Ca ca có muốn nếm thử thức ăn của mấy trăm năm sau không?"

Giang Vị Lâm lộ ra một tia mong đợi, "Bây giờ có thêm nhiều kiểu mới lắm sao?"

"Phải, đầu bếp của Ma Tông đều rất chuyên nghiệp, ca ca nếm thử thì sẽ biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!