"Bánh bao thịt đây, bánh bao thịt đây! Hai đồng một cái!"
"Tiểu công tử có muốn mua bánh bao không ạ?"
"Tiểu công tử ơi mau ghé xem gian hàng đồ chơi làm bằng đường đi, công tử muốn nặn hình gì thì ta sẽ nặn thành hình đó!"
Mấy tiểu thương bên cạnh thấy Giang Vị Lâm xuất hiện liền vội vã mời chào, dù sao trang phục của Giang Vị Lâm quả thực rất phù hợp với hình ảnh của một quý công tử nhà giàu có.
Giang Vị Lâm lại có cảm giác như đã cách biệt một đời, ngây người nhìn khung cảnh trước mắt, nhất thời không dám tin đây là sự thật.
Y cúi xuống nhìn hai bàn tay của mình, lại ngẩng đầu nhìn một vòng xung quanh.
Thật sự... đã quay về rồi ư?
Mấy tiểu nhân thấy mời chào Giang Vị Lâm không được, họ đều xoay người đổi hướng hô to rao hàng.
Giang Vị Lâm đứng tại chỗ rất lâu, trái tim đập nhanh dần dần an ổn lại, lúc này mới bắt đầu bước về phía trước.
Y đi qua từng quầy hàng, thỉnh thoảng mua một chút gì đó nếm thử, đợi đến khi đồ vật thật sự được nuốt vào dạ dày, mọi thứ xung quanh mới trở nên chân thật.
Y hít sâu vài hơi, chạy vào một quán trà, bên trong có một người thuyết thư đang say sưa thuật lại chuyện tình của một đôi nam nữ yêu nhau đến chết đi sống lại.
Giang Vị Lâm yên lặng đứng nghe một lúc, sau đó bước về phía một người nữ nhân, nhẹ giọng hỏi: "Đại nương, đây là nơi nào vậy?"
Đại nương kia vừa quay người lại, trong tay bà đã được Giang Vị Lâm nhét cho mấy đồng tiền, mặt mày lập tức tươi như hoa trả lời: "Tiểu tử, ngươi là người từ nơi khác mới đến đây phải không, chỗ này là trấn Phong Trúc."
Giang Vị Lâm ngẩn ra, cảm thấy tên địa danh này rất xa lạ, liền hỏi: "Nơi này cách Càn Thiên Môn hay Huyền Linh Tông có bao xa?"
"Tông môn của tiên nhân à?" Đại nương có vẻ hơi kinh ngạc, sau đó vội vàng nói: "Thế thì xa lắm, nhưng chỗ này lại khá gần với Ma Tông đấy."
Ma Tông?
Giang Vị Lâm gần như nghi ngờ là mình nghe nhầm.
Mặc dù y chưa tận mắt chứng kiến nhưng cũng đã từng nghe qua Địa giới Ma tu là một nơi hỗn loạn đến mức nào, càng đừng nói là gần Ma Tông, nơi đó căn bản không thể có phàm nhân sinh sống.
Giang Vị Lâm nhất thời có chút hoài nghi.
Có lẽ nhìn ra Giang Vị Lâm không tin, Đại nương nắm chặt mấy đồng tiền trong tay, vội vàng nhét vào ống tay áo, cảnh giác nói: "Tiểu tử ngươi đừng không tin, ta đã nói cho ngươi rồi, ngươi không được đòi tiền lại đâu đấy."
Giang Vị Lâm thấy vậy, liên tục nói: "Không có, ta không có ý đó."
Y chợt nhớ đến lời nói của Tác Như Hạnh, một ngày trong không gian Thiên Đạo bằng mười năm ở nhân gian.
Giang Vị Lâm liền thấp giọng hỏi: "Hiện tại là năm bao nhiêu rồi?"
Đại nương kinh ngạc, "Ngay cả chuyện này mà ngươi cũng không biết sao?"
Giang Vị Lâm bị Đại nương nhìn đến ngượng ngùng, y gật đầu.
"Hiện tại là năm Hoành 326."
Cái gì?!
Giang Vị Lâm cả kinh.
Nói cách khác, y đã ở trong không gian Thiên Đạo 30 ngày, bên ngoài đã trôi qua 300 năm rồi ư?!
"Ây, ta thấy tiểu tử ngươi tuổi vẫn còn trẻ, sao trí nhớ lại kém như vậy kìa?" Đại nương vỗ vỗ vai Giang Vị Lâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!