"Nguyên Sam!" "Nguyên Sam!"
Giang Vị Lâm bước đi vô định bên trong không gian tối đen, y lớn tiếng gọi hồi lâu, cổ họng gần như đã khản đặc nhưng vẫn không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.
Cơ thể hiện tại không có linh khí nên không thể dẻo dai được như trước, Giang Vị Lâm mệt mỏi đành phải ngồi xuống đất nghỉ ngơi một lát.
Y ngẩng đầu nhìn bóng đêm vô tận trước mắt mình, vẻ mặt mờ mịt.
Sao mình lại rơi vào nơi quỷ quái này, rốt cuộc có thể quay về hay không?
Sao mình lại... đột nhiên đến đây?
Lẽ nào đây lại là một Bí cảnh khác, nhưng Bí cảnh không nên có dáng vẻ này mới phải.
Giang Vị Lâm không tìm được cách để thoát ra, y không biết đã ở trong Bí cảnh này bao lâu, đã đi bao lâu, cũng không biết làm thế nào mới có thể trở về.
Ngày lại qua ngày.
Giang Vị Lâm cảm thấy mình sắp chán đến phát điên.
Bên trong một môi trường như vậy không thể cảm nhận được sự trôi đi của thời gian, không đói cũng không khát, không biết bao lâu sau, trên người Giang Vị Lâm chợt lóe lên một luồng ánh sáng trắng, một viên minh châu chậm rãi nổi lên trước mặt y.
Đây là... thần hồn của Tác Như Hạnh?
Giang Vị Lâm lập tức mừng rỡ, sau khi vào nơi này thì nhẫn trữ vật và những thứ khác của y đều biến mất, không ngờ thần hồn của tiền bối vẫn còn!
Viên minh châu phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt lơ lửng trong không trung một lát rồi hóa thành một làn khói trắng, đồng thời bóng dáng của Tác Như Hạnh cũng hiện ra trước mặt Giang Vị Lâm.
Trong làn khói lượn lờ, đối phương từ từ mở mắt.
"Gặp lại nhau nhanh vậy sao?"
"Tác tiền bối!" Giang Vị Lâm thấy vậy, trong lòng lập tức nảy sinh hy vọng.
Tác Như Hạnh cũng không phụ lòng mong đợi của y mà nhìn quanh một vòng, kinh ngạc nói: "Đây không phải là không gian Thiên Đạo sao? Sao ngươi lại đến đây? Chẳng lẽ trong thời gian ngắn như vậy mà đã vượt qua kỳ Độ Kiếp sắp Phi Thăng rồi?"
"Không phải như vậy." Mặc dù Giang Vị Lâm đang lo lắng nhưng vẫn từ tốn kể lại ngọn nguồn sự việc.
Tác Như Hạnh nghe xong thì cười nói, "Ta đã nói rồi, thiết lập của đệ đệ ngươi nhìn qua là biết ngay là nhân vật chính mà."
"... Quả thực là do ta mê muội." Giang Vị Lâm thở dài.
"Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, rất bình thường mà." Tác Như Hạnh an ủi nói, thần hồn của hắn bay lượn một vòng quanh không gian, "Ngươi yên tâm, đây chẳng qua là Thiên Đạo sợ ngươi can thiệp vào cốt truyện nên mới nhốt ngươi vào đây thôi, đợi cốt truyện kết thúc, Thiên Đạo sẽ thả ngươi ra ngoài."
"Thì ra là vậy." Giang Vị Lâm kinh ngạc.
"Cốt truyện chính là một thành phần cấu tạo của tiểu thế giới này, chỉ khi nào cốt truyện kết thúc, tiểu thế giới mới có năng lượng để duy trì sự ổn định, nếu ngươi phá hoại cốt truyện thì tương đương với việc phá hoại một luồng sức mạnh sắp hình thành của tiểu thế giới, Thiên Đạo sao có thể khoanh tay đứng nhìn."
Tác Như Hạnh giải thích: "Nhưng ngươi cũng không cần lo lắng, Thiên Đạo của thế giới này tính tình cũng khá tốt, đợi thêm một thời gian nữa thì ngươi có thể bình an trở về."
"Cần đợi bao lâu?" Giang Vị Lâm hỏi.
"Không quá mấy ngày đâu, một ngày trong không gian bằng mười năm ở bên ngoài, cốt truyện vừa kết thúc thì ngươi sẽ được thả ra thôi."
"Cốt truyện kết thúc..."
Giang Vị Lâm lẩm bẩm, mấy chữ này Tác Như Hạnh đã nói qua mấy lần, vậy thì kết cục cuối cùng của quyển sách kia là gì?
Giang Vị Lâm cẩn thận hồi tưởng lại, chợt cảm thấy sống lưng đổ mồ hôi lạnh toát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!