Ma khí nhàn nhạt bao quanh cơ thể, luồng khí đen tựa hồ xen lẫn hơi lạnh âm u, khiến người đối diện trông đặc biệt đáng sợ.
Nghe thấy tên mình được thốt ra từ miệng đối phương, Nguyên Sam vẫn mặt không đổi sắc, y chỉ liếc qua Tống Thanh một cái rồi dời ánh mắt đi, chuyển sang nhìn tên Ma tu đang bị Tống Thanh đè dưới chân.
"Thiếu chủ! Thiếu chủ ơi cuối cùng ngài cũng đến rồi!" Gã Ma tu khóc lóc thảm thiết, bàn tay bấu vào những cọng cỏ trên mặt đất, cố hết sức để bò qua, muốn nhào đến bên chân đối phương kể lể về nỗi khổ của mình, tiện thể bày tỏ lòng trung thành.
Thế nhưng gã còn chưa kịp đến gần, đột nhiên bị ma khí của Nguyên Sam áp chế đến không thể nhúc nhích.
"Thiếu, Thiếu chủ?" Gã Ma tu có chút khó hiểu, nhưng ngước mắt lên hơi đối diện với đôi mắt đỏ rực của Nguyên Sam, một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, "Tại, tại hạ có chỗ nào đã chọc giận ngài sao?"
Lúc này, những Ma tu khác ở phía sau Nguyên Sam cũng bước ra, một người trong số đó đi lên nói: "Ai cho phép ngươi vi phạm mệnh lệnh của Thiếu chủ mà tự tiện hành động?!"
Gã Ma tu khựng lại, vội vàng nói: "Không, không phải, ta, ta..."
Gã ấp úng nửa ngày cũng không giải thích được lý do, trên thực tế, đúng là gã đã tự tiện hành động, muốn đi giết người cho sướng tay.
Nguyên Sam bình tĩnh nhìn gã, chậm rãi giơ tay lên ngăn lại lời mà người bên cạnh sắp nói ra, không ai biết y đã làm gì, chỉ thấy một luồng ma khí ùa ra bao bọc lấy gã Ma tu chỉ trong chớp mắt.
Trong tiếng kêu gào thảm thiết của đối phương, ma khí đã hút sạch gã Ma tu thành một bộ xương trắng xám, gió thổi qua liền có thể hóa thành bột phấn bay đi.
Gã Ma tu vừa nãy còn vô cùng kích động khi nhìn thấy Nguyên Sam trong chớp mắt đã chết, không thể nói được một lời nào.
Tống Thanh ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mặt mình, trong nhất thời không thể phân biệt là thật hay giả.
Người này... thật sự là Nguyên Sam sao?
Có khi nào chỉ là cùng một gương mặt không?
Tuy hắn không có cảm tình gì với Nguyên Sam nhưng cũng biết đối phương không phải là người như vậy.
Dù người bị giết là Ma tu nhưng gã cũng cùng phe với đối phương mà, cứ như vậy mà dễ dàng g**t ch*t ư?
Có phải... quá tàn nhẫn rồi không?
"Ngươi..." Hắn nhìn người trước mặt, trong nhất thời cổ họng như bị nghẹn lại, không nói nên lời.
Một Ma tu đeo kính ở bên cạnh Nguyên Sam bước lên nói: "Thiếu chủ, người này là Đại đệ tử Tống Thanh của Huyền Linh Tông, còn người kia hẳn là sư muội của hắn, Uyển Như Yên."
Nghe vậy, Nguyên Sam chỉ nhàn nhạt gật đầu, "Ta biết."
Ma tu đeo kính ngẩn ra, "Lúc nãy hắn gọi tên ngài, lẽ nào Thiếu chủ thật sự quen biết với bọn họ?"
"Nhiều lời." Nguyên Sam liếc xéo hắn ta một cái, không giải thích.
Ma tu đeo kính cũng rất thức thời không dám hỏi thêm nữa.
Nhưng đoạn đối thoại này đã đủ làm Tống Thanh hiểu ra.
Người đối diện thật sự là Nguyên Sam!
Hô hấp của hắn trở nên dồn dập hơn một chút, "Ngươi thật sự là Nguyên Sam?"
Nguyên Sam lạnh nhạt ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ sẫm không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Y đã thay đổi rất nhiều.
Tuy ngoại hình không nhiều khác biệt so với trước đây, nhìn qua chỉ thành thục hơn một chút, nhưng khí chất đã thay đổi long trời lở đất.
Nếu như không nhìn mặt, Tống Thanh hoàn toàn không thể nhận ra người này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!