Chương 9: (Vô Đề)

Giang Vị Lâm không phản ứng kịp, Tô Dao Tình đã dập đầu liên tục mấy cái.

Y đang ôm đứa nhỏ, động tác đỡ người không quá nhanh nhẹn: "Tô tiểu thư, mau đứng dậy đi."

"Đa tạ ân cứu mạng của ngài." Tô Dao Tình đôi mắt đỏ hoe, thấp giọng nói.

Giang Vị Lâm nghĩ đến lá phù đã hóa thành tro bụi vừa rồi, tâm tình vi diệu, nhưng y cũng không định giải thích nhiều.

"Không sao, ngươi mau đứng lên đi."

Tô Dao Tình lau lớp tro bụi dính trên gương mặt, quay người một lần nữa nhìn về phía Tô Vĩ Khánh.

Tình trạng của Tô Vĩ Khánh thực sự không mấy khả quan, khóe môi thỉnh thoảng vẫn còn rỉ máu. Giang Vị Lâm lục lọi trong túi không gian, quả nhiên tìm được mấy lọ đan dược, bên trên có kèm theo ký hiệu, đáng tiếc y lại nhìn không hiểu.

s* s**ng cả nửa ngày, Giang Vị Lâm mới miễn cưỡng lôi ra được một bình nhỏ, trên bình sứ trắng tinh có ghi chú "Địa Linh Đan."

Y có chút ấn tượng với bình đan dược này... Hình như trong nguyên tác đã từng nhắc đến, là thứ mà Tống Thanh và Liễu Nhược Hân đã dùng để trị bệnh cho một phàm nhân, có thể sử dụng mà không cần phải dùng linh khí.

"Cho hắn uống một viên." Giang Vị Lâm cầm bình sứ trong tay, Nguyên Sam liền hiểu ý kéo nút gỗ ra.

Hương thơm nhàn nhạt của linh đan lan tỏa.

Một viên thuốc rơi vào lòng bàn tay của Tô Dao Tình.

Nàng lại định dập đầu, nhưng lần này Giang Vị Lâm đã kịp thời ngăn lại: "Mau dùng, nếu không dược tính sẽ bay mất."

Tô Dao Tình vội vàng nhét viên đan dược vào miệng ca ca, đan dược vào miệng lập tức bị hòa tan, hoá thành một dòng nước trôi xuống cổ họng Tô Vĩ Khánh.

Hiệu lực của đan dược phát huy nhanh chóng, chẳng mấy chốc Tô Vĩ Khánh đã tỉnh lại.

"Ca!" Tô Dao Tình mừng rỡ kêu lên, sợ hãi ôm lấy Tô Vĩ Khánh: "Ca, may mà huynh không sao, dọa chết muội rồi. Nếu huynh thực sự xảy ra chuyện... muội biết phải làm sao đây..."

Nói xong, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống.

"Tiểu muội..." Tô Vĩ Khánh cố sức ngồi dậy, hai huynh muội ôm nhau, đều có cảm giác như vừa thoát khỏi một kiếp nạn lớn.

Giang Vị Lâm lại đổ thêm một viên đan dược, đưa đến bên miệng Nguyên Sam.

Đan dược nhập khẩu, một dòng nước ấm áp lan toả khắp tứ chi. Nguyên Sam chớp chớp mắt, lắc lắc cánh tay đang quấn băng vải của mình.

"Thế nào?" Giang Vị Lâm nắm bàn tay nhỏ của Nguyên Sam, bóp bóp mấy cái.

"Không còn đau nữa."

"Ngày mai đến y quán khám lại." Giang Vị Lâm đổi tay ôm đứa nhỏ, cánh tay kia của y đã hơi nhức mỏi.

Ngay sau đó, bàn tay nhỏ của Nguyên Sam sờ lên gương mặt y.

"Ca ca, rách rồi." Ngón tay nhỏ bé lướt nhẹ qua vết thương, để lại một vệt máu trên làn da trắng mịn.

Là vết cắt do cơn gió lốc phát sinh khi phù chú va chạm với pháp thuật của Xuân Nhất Chí gây nên.

"Không sao." Giang Vị Lâm ôn hoà nói.

Nguyên Sam ngơ ngác nhìn chằm chằm mấy vết xước ấy, đến khi Giang Vị Lâm đưa tay vẫy vẫy trước mặt nó mới sực tỉnh, yên lặng vùi vào lòng y, dường như trong lòng có mang tâm sự.

Nhưng hiện tại Giang Vị Lâm không chú ý đến điều này, y đưa mắt nhìn đống phế tích ngổn ngang và một vài bóng người đang từ trong nhà bước ra để hóng chuyện, liền quay sang nói với Tô Dao Tình: "Tô tiểu thư, mau rời khỏi đây thôi."

Hai huynh muội họ Tô lúc này mới hồi thần lại. Họ nhìn thoáng qua Xuân Tam Nương, Xuân Nhất Chí và Lý Phú đang hôn mê bất tỉnh ở nơi đó, dìu nhau đứng dậy. Nhưng vừa bước đi được hai bước liền phát hiện Giang Vị Lâm vẫn không nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!