Nguyên Sam rúc vào lòng Giang Vị Lâm, cơ thể hơi run rẩy dưới bàn tay ve vuốt của y.
Lưu Phàm nghe xong một hồi bịa đặt trắng đen lẫn lộn cùng những lời bôi nhọ đó, gã tức đến mức chỉ muốn xông lên đánh chết tên tiểu tử này. Nhưng khi ánh mắt vừa bắt gặp Tô Vĩ Khánh còn cường tráng hơn nhiều so với gã thì lại nhụt chí. Ấy vậy mà giây tiếp theo gã lại đảo mắt nhìn qua Tô Vĩ Khánh, Tô Dao Tình cùng Giang Vị Lâm, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ, liền lớn tiếng gào lên:
"Là ngươi! Chính ngươi đã dẫn người của Tô gia tới đây có phải không!"
Tô Vĩ Khánh nhíu mày nhìn gã, không trả lời.
Không nói, tức là thừa nhận.
Lưu Phàm nghĩ thầm quả nhiên không sai, lập tức đi vòng qua Tô Vĩ Khánh, nhào tới bên cạnh Lý Phú vừa khóc vừa kêu:
"Lý đại nhân, lời ta nói đều là thật! Chính thằng nhãi đó đã theo dõi chúng ta! Nó biết nhà ta ở đâu, đương nhiên cũng dẫn được Tô Dao Tình tới đây!"
"Đủ rồi! Sao chuyện gì cũng đổ hết lên đầu một đứa trẻ vậy? Rõ ràng ta mới là người nhờ nó dẫn đường! Huống chi một đại nam nhân như ngươi sao có thể bị một hài tử đánh cho ngất xỉu? Muốn đặt điều thì cũng phải có chút thực tế chứ!" Tô Dao Tình phẫn nộ nói.
Tuy rằng nghĩ kỹ lại, đúng là đứa trẻ kia đã đề nghị tìm người cho nàng, nhưng Tô Dao Tình vẫn tin đó chỉ là xuất phát từ lòng tốt.
Lẽ nào một hài tử còn có thể rắp tâm tính kế Lý Phú sao!
"Ngươi thì biết cái gì! Ta đã từng đánh đệ đệ nó, chắc chắn nó đã ghi hận trong lòng! Ta... ta chỉ là không cẩn thận nên đã bị nó ám toán! Nó dẫn các ngươi tới đây, nhất định là muốn mượn tay các ngươi để trừng trị Lý đại nhân!"
Tô Dao Tình nghe xong chỉ cảm thấy kẻ này thực hèn hạ, đã đánh đệ đệ của người ta, bây giờ còn muốn hãm hại luôn cả đứa trẻ này, bọn họ đã gây oán thù gì với gã vậy?
Trước tiên không nói đến việc một nam nhân trưởng thành sao có thể bị một đứa trẻ đánh cho ngất xỉu? Hơn nữa, chính gã đã đánh đệ đệ nhà người ta, người ta muốn trả thù thì có liên quan gì đến Lý Phú?
"Tỷ tỷ, ta không có đánh gã. Ngay cả tiền trị thương cho đệ đệ cũng là tỷ tỷ cho ta, ta nào dám đắc tội với gã, còn về Lý đại nhân, ta và ngài ấy vốn dĩ không có oán thù gì..."
Giang Vị Lâm cúi thấp đầu, nhẹ giọng nói.
Bộ dáng vừa bất lực lại vừa đáng thương.
"Rõ ràng Lý đại nhân cũng đã mắng ngươi! Ngươi nhất định ôm hận trong lòng..."
"Đủ rồi!" Tô Dao Tình mất kiên nhẫn ngắt lời.
"Lý Phú, ngươi đúng là hạng người gì cũng nuôi được. Chủ nào tớ nấy, bộ mặt thật của ngươi ra sao, xem như hôm nay ta đã hiểu rõ rồi." Tô Dao Tình thần sắc lãnh đạm: "Thật là mất hết thể diện! Hiện tại lập tức theo chúng ta trở về! Nếu không, đừng trách ca ca ta đích thân ra tay!"
Lý Phú cắn chặt răng. Hắn biết lời Lưu Phàm nói e rằng không sai, không ngờ bản thân hắn lại bị một tên nhóc con tính kế!
Chờ giải quyết xong chuyện trước mắt, hắn nhất định sẽ xử lý tên nhóc này!
Nhưng lúc này, quan trọng nhất vẫn là quyết định theo Tô Dao Tình trở về hay là ở lại với Xuân Tam Nương.
Bộ mặt độc phụ của Tô Dao Tình, hắn đương nhiên rất chướng mắt, nhưng sản nghiệp của Lý gia đã có quá nhiều dây mơ rễ má với Tô gia, chỉ cần hắn xử trí sơ suất, gia nghiệp của nhà hắn sẽ phải gặp một phiền toái lớn.
Nhưng nếu muốn lấy lòng Tô Dao Tình mà làm bộ làm tịch, Xuân Tam Nương chắc chắn sẽ không cam lòng.
Huống chi sau lưng Xuân Tam Nương còn có...
Không biết vì sao, trong đầu Lý Phú bỗng nhiên hiện lên câu nói lúc nãy của Xuân Tam Nương.
Một ý niệm ác độc nổi lên. Nếu như Tô gia... đều chết hết thì hay biết mấy.
Tiền tài, hắn muốn.
Nữ nhân, hắn cũng muốn.
Nếu cưới được Xuân Tam Nương, về sau hắn sẽ có được một chỗ dựa vững chắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!