Chương 7: (Vô Đề)

Tiếng quát đó không to không nhỏ, nhưng vì ở sát bên tai nên gã tuỳ tùng cảm thấy màng nhĩ đau nhức.

Mà lúc này đôi nam nữ bên trong vẫn đang chìm đắm trong hoan lạc, không hề chú ý đến động tĩnh ở bên ngoài.

"Ca, chúng ta xông vào thôi."

Gã tuỳ tùng này là kẻ thường ngày đi theo hầu hạ bên người Lý Phú. Vừa nhìn thấy gã thì Tô Dao Tình đã biết chắc Lý Phú đang ở bên trong.

Sắc mặt nàng chợt trầm xuống, đôi môi cũng trở nên tái nhợt.

Trước kia phụ mẫu của Lý Phú là những thương nhân giàu có. Nào ngờ khi Lý Phú vừa mới chập chững tiếp quản chuyện làm ăn trong nhà thì gia nghiệp của Lý gia liền gặp biến cố.

Niệm tình hai nhà đã có hôn ước với nhau từ nhỏ, Tô Dao Tình đã quyết định cho Lý Phú vay một khoản tiền lớn, giúp cả nhà hắn vượt qua cửa ải khó khăn.

Sau đó nàng cũng không nhắc đến chuyện trả nợ, chỉ đợi hai bên đến tuổi thì sẽ thành thân.

Đã nhận định là người một nhà, Tô gia lại càng cung cấp cho Lý Phú không ít đồ tốt. Dù sao hắn cũng là người con rể mà Tô gia đã nhìn lớn lên từ nhỏ, nào ngờ hắn lại là một kẻ bội tình bạc nghĩa như vậy.

Lúc trước khi ra tay giúp đỡ Lý Phú, Tô gia chỉ đưa ra một điều kiện duy nhất, đó là đời này Lý Phú chỉ có thể cưới một mình Tô Dao Tình, không được nạp thiếp, càng không được tìm ngoại thất. Nhưng sau khi trở nên khá giả, Lý Phú chẳng những ra ngoài tìm nữ nhân, còn nói xấu thê tử mình là người phụ nữ ghen tuông trước mặt người khác.

Lý Phú thuở niên thiếu xác thật có vài phần tuấn tú, lại quen thói trăng hoa nên đã từng qua lại với không ít nữ nhân. Vài năm gần đây cơ thể có hơi phát tướng, nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều.

Trong số những nhân tình của hắn có một người gọi là Xuân Tam Nương. Nữ nhân này che giấu vô cùng khéo léo, đến nửa năm sau Tô Dao Tình mới nghe được một chút tin tức, tra hỏi khắp nơi nhưng cũng không biết được lai lịch của nàng.

Mãi đến gần đây, tin tức về Xuân Tam Nương mới dần rò rỉ ra ngoài, đồng thời mọi người cũng bàn tán thêm về người ca ca của nàng, nghe nói người đó đột nhiên có được linh căn, được tiên môn thu nhận làm đệ tử.

Có lẽ cũng vì vậy mà Lý Phú càng tự tin hơn, hành sự lộ liễu, khiến Tô Dao Tình và Tô Vĩ Khánh lần này trực tiếp tìm tới cửa.

Gã tuỳ tùng bị Tô Vĩ Khánh nắm chặt cổ áo, sợ đến ngây người. Sau khi bị đối phương hất mạnh ra, gã vội vàng chạy vào trong viện.

Đến gần một chút, âm thanh ái muội bên trong mơ hồ truyền ra.

Nhưng lúc này không một ai quan tâm nhiều đến nó.

Gã tuỳ tùng cuống quýt đập cửa: "Lão gia, lão gia! Phu nhân đến rồi!"

"Phu nhân cái chó gì!" Bị quấy rầy, Lý Phú lập tức nổi trận lôi đình. Hắn còn chưa kịp mặc y phục, cánh cửa đã bị một cước đá tung.

"Họ Lý! Ngươi là đồ súc sinh!"

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, Tô Vĩ Khánh tức giận đến hồ đồ, xông lên tóm lấy Lý Phú đấm một quyền thật mạnh vào mặt hắn, trực tiếp đánh cho Lý Phú chảy máu mũi.

"A!" Xuân Tam Nương hét chói tai, ôm chăn rụt vào trong góc giường.

Lý Phú chịu một cú đấm toàn lực đến nỗi không thể phát ra được âm thanh, gần như ngất xỉu ngay tức khắc.

"Con mẹ nó, Lý Phú!" Tô Vĩ Khánh lại tung một cước vào bụng hắn, Lý Phú bị đá cho tỉnh lại.

Ngoài cửa, Tô Dao Tình sắc mặt xanh mét, môi run rẩy tái nhợt, ánh mắt dán chặt lên người nữ nhân lõa lồ trên giường cùng với Lý Phú đang kêu gào thảm thiết.

Tình cảm từ nhỏ đến lớn trong giờ phút này hoàn toàn sụp đổ.

Nàng đã sớm biết Lý Phú vụng trộm với nữ nhân khác, cũng biết hắn vung tiền như rác để bao nuôi tình nhân ở bên ngoài.

Nhờ vào của hồi môn của Tô gia mà Lý gia mới vực dậy được, nhưng bây giờ Lý Phú đã biến thành một kẻ xa lạ, mọi lời hứa năm xưa đều tan thành mây khói.

Nàng đã từng khuyên can, cũng đã từng cãi vã, nhưng không có một chút tác dụng nào. Trái lại, Lý Phú còn lấy đó làm cái cớ đi bêu rếu nàng khắp nơi. Rõ ràng hắn mới chính là người thất hứa!

Lần này Lý Phú còn quá đáng hơn, mèo mả gà đồng với một nữ nhân tận nửa năm trời mà không để lộ tin tức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!