Trong lòng Giang Vị Lâm đã có tính toán.
Y ôm Nguyên Sam núp ở góc tường nghe ngóng. Chẳng mấy chốc, Lý Phú đã cùng Xuân Tam Nương âu yếm dìu nhau vào trong viện, Lưu Phàm thì nhìn cánh cửa khép lại, hừ một tiếng chửi rủa: "Đồ keo kiệt!" vừa mắng vừa quay người trở về đường cũ.
Giang Vị Lâm híp mắt, lặng lẽ bám theo.
Căn nhà tồi tàn của Lưu Phàm cách đó không xa, bên ngoài chỉ có một hàng rào nghiêng ngả bao quanh, trong sân còn có một cái giếng khô bỏ hoang.
Giang Vị Lâm nhẫn nại đợi gã vào nhà, sau đó âm thầm tiến lại gần cửa, kề tai lắng nghe động tĩnh bên trong, tiếp đó y lại đảo mắt một lượt khắp sân nhà, phát hiện ra một tảng đá lớn nằm dưới gốc cây.
Lưu Phàm vừa vào phòng đã mệt mỏi ngã vật xuống giường, nhưng chợt nhớ tới điều gì, gã bật dậy, thò tay vào ngực áo móc ra mấy mảnh bạc vụn cùng vài đồng tiền.
"Khốn kiếp, thật xui xẻo! Mấy đồng tiền lẻ moi được từ chỗ Lý Phú còn thua xa số bạc của thằng oắt con kia nữa." Trong lòng Lưu Phàm nổi đoá, nhưng gã đã gặp qua ca ca của Xuân Tam Nương, chỉ một chiêu thuật pháp là có thể nghiền nát một tảng đá cách xa cả mấy trượng.
Người như thế gã tuyệt đối không thể đắc tội được.
Hiện tại bị Xuân Tam Nương sai vặt xem như do gã xui xẻo.
Đang chửi rủa trong lòng, bên ngoài đột nhiên vang lên mấy tiếng "cốc cốc".
Xung quanh đây chỉ có mấy nhà hàng xóm, nửa đêm canh ba, ai lại đến gõ cửa?
Lưu Phàm khó hiểu, hướng ra cửa hô lớn: "Ai đó! Nửa đêm nửa hôm đến đây làm gì?"
Ngoài cửa vẫn im lặng.
Gã nghĩ chắc là tiếng gió, định tiếp tục bận chuyện của mình, nhưng kết quả tiếng động đó lại vang lên.
"Cốc cốc... cốc cốc"
Lưu Phàm mất kiên nhẫn, trực tiếp lao ra mở cửa: "Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai!"
"Lạch cạch"
Vừa dứt lời, một vật nhỏ liền lăn tới trước mắt gã, dưới ánh trăng lấp lánh ra ánh bạc khác thường.
Lưu Phàm hai mắt sáng như đuốc, lập tức nhận ra: "Bạc...?! Là bạc thật sao!"
Gã không thể tin được, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên, xoay đi xoay lại nhìn kỹ, còn cắn thử một cái, cứng đến mức ê răng.
"Lẽ nào ông trời thương tình nên đã ban thưởng cho ta?" Gã mừng rỡ như điên.
Ngay sau đó, một tiếng động cực nhỏ vang lên bên tai.
Lưu Phàm vừa phát giác ra bóng đen bên cạnh thì đã muộn. Gã cảm thấy sau cổ đau nhói dữ dội, não bộ choáng váng, trước mắt tối sầm, cả người lập tức gục xuống bất tỉnh.
Giang Vị Lâm bàn tay run rẩy, dùng hết sức ném tảng đá lớn trong tay đập vào cổ Lưu Phàm, sau đó ném tảng đá ấy lên lưng đối phương.
"Phù..." Y thở phào một cái, phủi bụi đất dính trên tay.
Lúc này từ bụi rậm bên cạnh, Nguyên Sam ló đầu ra gọi một tiếng: "Ca ca."
Giang Vị Lâm bước tới ôm đứa nhỏ vào lòng, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nó: "Làm tốt lắm."
Thỏi bạc dụ Lưu Phàm lúc nãy chính là do Nguyên Sam đã ném ra từ hướng đối diện, nhờ vậy mới đánh lạc hướng được Lưu Phàm.
Nguyên Sam được y khen nên đỏ mặt, muốn vòng tay ôm lấy cổ ca ca, nhưng cánh tay đang bị buộc nẹp gỗ nên chỉ có thể dựa cái đầu nhỏ vào vai y.
Giang Vị Lâm rũ mắt nhìn Lưu Phàm đang hôn mê bất tỉnh, chỗ sau đầu vừa bị đập đã rướm máu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!