Cuộc thi tuyển chọn lần này không thiếu tu sĩ Trúc Cơ tầng chín. Trước khi chính thức đối chiến, phương pháp phỏng đoán thực lực cơ bản nhất chính là dựa vào độ tuổi.
Điều kiện tham gia tuyển chọn là dưới 160 tuổi, vậy nên người càng gần 160 tuổi thì có khả năng sẽ có tu vi càng cao. Bởi vì các tu sĩ Trúc Cơ tầng chín đã không thể tạo ra sự khác biệt quá lớn về mặt linh lực, vậy thì chỉ có thể hơn kém nhau ở kỹ năng và kinh nghiệm chiến đấu.
Trương Hiểu đã hơn 150 tuổi, đương nhiên thực lực của hắn cũng không tồi. Dù không phải là người mạnh nhất nhưng danh tiếng của hắn trong số các đệ tử nội môn dưới kỳ Kim Đan cũng không tệ.
"Trương sư huynh! Đánh bại đối thủ đi!"
"Cho y biết nội môn của chúng ta không phải là nơi muốn tới thì tới!"
"Cố lên Trương sư huynh!"
Dưới đài là một tràng reo hò cổ vũ, làm cho bên phía của Giang Vị Lâm trở nên vô cùng cô quạnh. Nếu là người có tâm tính yếu đuối thì lúc này chắc chắn đã dao động tâm cảnh, cảm thấy xấu hổ và tự ti.
Nguyên Sam cũng có chút lo lắng, ánh mắt thường xuyên liếc về phía đó, các ngón tay hơi hơi co lại, khớp ngón tay trắng bệch.
Tuy nhiên, ánh mắt và thần sắc của Giang Vị Lâm từ đầu đến cuối đều rất bình thản. Từ lúc bước lên đài hay đến khi tiếng hò reo xuất hiện, y vẫn không tỏ ra khác thường cho dù chỉ là một ánh mắt, Giang Vị Lâm Chỉ an tĩnh nhìn Trương Hiểu, chờ đợi trận đấu bắt đầu.
Thấy Giang Vị Lâm bình tĩnh như vậy, sự khinh miệt của Trương Hiểu cũng giảm đi vài phần.
Một người có tâm tính vững vàng như thế này, không nói đến những thứ khác, ít nhất trên con đường tu luyện sẽ khó phát sinh tâm ma.
Một đệ tử làm trọng tài bên cạnh giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng.
Giang Vị Lâm và Trương Hiểu cùng nhau tiến lên một bước, cúi chào hành lễ. Khi trọng tài tuyên bố trận đấu bắt đầu, không khí lập tức đạt đến đỉnh điểm, nhưng hai người trên tiên đài đều không có bất kỳ động tĩnh gì.
Vài giây sau, các đệ tử dưới đài kinh ngạc:
"Sao vẫn chưa bắt đầu?"
"Trương sư huynh và Giang Vị Lâm đều không động đậy."
"Họ đang làm gì vậy?"
Nhìn có vẻ như hai người trên đài không có động tĩnh nhưng thực chất linh khí của họ đang âm thầm va chạm và giao thoa với nhau trong không trung. Hai người đều đang thăm dò đối thủ.
Giang Vị Lâm nheo mắt. Hai luồng linh khí vừa va chạm, một cơn gió mạnh thổi vù qua gương mặt y.
Mái tóc nhẹ nhàng bay lên, đây cũng là lúc trận đấu thật sự được bắt đầu.
Vũ khí bản mệnh của hai người lập tức xuất hiện trong tay và ngay sau đó, chúng lao tới va chạm mạnh mẽ với nhau!
Giang Vị Lâm vẫn đứng nguyên tại chỗ. Y giơ tay, tám thanh đao nhỏ xoay chung quanh cơ thể. Bốn thanh khác thì đang giao chiến với cây chuỳ được Trương Hiểu phóng tới.
Bản mệnh vũ khí của Trương Hiểu là Song Chùy, thuộc về loại Pháp Khí.
Trọng chùy là một loại vũ khí thiên về sức mạnh. Thứ này không thể đối đầu trực diện với nó, rất dễ làm vũ khí bị tổn hại, hơn nữa nó tạo ra hậu kình quá lớn, dễ để lại nội thương. Trong đầu Giang Vị Lâm lập tức có đối sách.
Đao nhỏ của y nhanh chóng rút về, để mặc cho Trương Hiểu tấn công trước.
Ngay lúc trọng chùy đã đến gần, Giang Vị Lâm lách người né tránh. Mũi nhọn trên trọng chùy lướt qua mặt y đập mạnh xuống võ đài, lập tức làm bụi cát tung bay mù mịt.
"Kình lực mạnh quá!"
"Không hổ là Trương sư huynh!"
"Thì ra dùng trọng chùy mà cũng có tốc độ nhanh như vậy!"
Nhưng sau khi bụi mù tan đi, nhìn Giang Vị Lâm không hề hấn gì, mọi người lại bắt đầu xì xào bàn tán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!