Kẻ trộm chiếc vòng ngọc của Lý Phú chính là Lưu Phàm.
Chiếc vòng ngọc ấy Lý Phú định mang tặng cho Xuân Tam Nương. Vốn dĩ Lưu Phàm đã bực bội vì sự keo kiệt của đôi gian phu dâm phụ này, trong một phút bị lòng tham làm mờ mắt nên đã lấy mất.
Nào ngờ chỉ trong một thời gian ngắn Lý Phú đã phát hiện bị mất đồ. Nghĩ đến người ca ca có linh căn của Xuân Tam Nương, Lưu Phàm mới bừng tỉnh, sợ hãi khôn cùng.
Bọn người tiên nhân đó có thần thông, nếu phát hiện ra là gã trộm thì biết làm sao bây giờ?
Lưu Phàm có bản tính nhát gan nhưng bụng dạ lại đầy gian kế. Lúc này tuy chưa từng thấy mặt ca ca của Xuân Tam Nương nhưng gã đã hoảng hồn. Vừa hay, nhân cớ đi "lục soát", gã xông lên lầu định tìm chỗ trốn thì bắt gặp ngay Nguyên Sam đang đứng phía sau cánh cửa.
Nhớ lại chuyện hôm qua bị tên nhóc kia đùa giỡn, trong đầu gã lập tức lóe lên một gian kế.
"Ca ca ngươi đâu?"
Gã hung hăng túm lấy Nguyên Sam lôi ra ngoài.
Nguyên Sam biết mình đã gặp chuyện phiền toái, cắn chặt môi, kiên quyết không thốt nửa lời.
Lưu Phàm kéo đứa nhỏ đi vào phòng đảo mắt nhìn quanh.
Trên bàn có mấy mảnh bạc vụn, gian phòng này lại là loại trung đẳng, trong lòng gã dâng lên một trận căm tức.
Tên nhóc này tiêu xài sung sướng quá nhỉ! Nhất định cũng là đồ trộm cắp!
"Ta hỏi lại lần nữa! Ca ca ngươi đâu?"
Có lẽ gã lên tiếng quá lớn, lập tức thu hút sự chú ý của người dưới lầu.
Tiểu nhị hôm qua nhận ngân phiếu từ tay Giang Vị Lâm vội vàng chạy tới, áy náy nói: "Khách quan, tiểu hài tử này có vấn đề gì sao? Ca ca nó vừa đi ra ngoài rồi."
"Ồ." Lưu Phàm dứt lời liền ném Nguyên Sam xuống ngay chân tiểu nhị, lạnh lùng nói: "Chính nó! Chính đứa nhỏ này đã ăn trộm vòng ngọc của Lý đại nhân!"
Nguyên Sam bị quăng mạnh xuống đất, đau đến co rúm người lại. Ngay lúc này, một chiếc vòng ngọc từ trong ngực nó lăn ra, tiếng "lộc cộc" vang lên như để chứng minh lời Lưu Phàm vừa nói.
Tiểu nhị giật mình: "Tiểu hài tử này sao có thể trộm đồ? Hơn nữa ca ca nó đâu có thiếu bạc!"
"Ngươi biết cái gì!" Lưu Phàm quát lớn: "Bạc của ca ca nó cũng là trộm mà có!"
Tiểu nhị lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm.
Lý Phú cũng hấp tấp chạy tới. Thấy chiếc vòng ngọc, hắn đau lòng nhặt lên.
"Còn cái này nữa!"
Lưu Phàm bước lên cầm lấy thỏi bạc trên bàn: "Đây cũng là ca ca nó ăn trộm của ta!"
Vừa nhìn thấy thỏi bạc, lòng tham của gã đã trỗi dậy. Nếu đã thấy thì đó tự nhiên phải là của gã.
Còn chiếc vòng ngọc đó thì thôi, gã không dám giữ, đành gán tội cho đứa nhỏ này. Dù sao một tiểu hài tử ba tuổi thì có thể phản kháng được gì chứ? Lại vừa hay có thể cho tên nhóc đã chơi xấu gã hôm qua một bài học nhớ đời.
"Ngươi nói dối!" Nguyên Sam đau đớn kêu lên, những vết thương trên cơ thể chưa lành lại phải chịu thêm một cú ném mạnh, thân thể gầy gò nhỏ bé căn bản không chịu nổi.
"Bạc là của ca ca! Ta không..." — câu "trộm vòng" còn chưa kịp nói ra, Lưu Phàm đã vung chân đá mạnh vào người nó.
Một hài tử mới ba tuổi, lại gầy yếu suy dinh dưỡng, làm sao chịu được một cú đá của người lớn? Nguyên Sam lập tức bị hất văng vào lan can, trước mắt tối sầm, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
Người xung quanh đều cả kinh.
"Ngươi làm gì vậy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!