"Có phải là những lời đồn đại của các đệ tử dưới núi không?" Nguyên Sam quay lại nhìn Giang Vị Lâm. Thấy Giang Vị Lâm gật đầu ra hiệu, y thản nhiên nói: "Ngươi cứ nói đi."
Những chuyện đó Nguyên Sam đã sớm nghe nói cả rồi, không thấy có gì bất ngờ, sớm muộn gì cũng phải bày ra trước mặt ca ca thôi.
Thiện Phàm Sinh gãi đầu suy nghĩ, cân nhắc diễn đạt lại những lời nói của các đệ tử, đại ý là họ vẫn cho rằng Giang Vị Lâm không xứng đáng tham gia tuyển chọn, đến lúc đó nhất định phải dạy cho y một bài học.
Nguyên Sam nghe vậy liền cười lạnh một tiếng, "Nếu ca ca không xứng thì bọn họ lại càng không có tư cách."
Giang Vị Lâm ngược lại rất bình tĩnh. Dù sao y cũng đi vào nội môn bằng một con đường tắt, chịu mang một chút tiếng xấu cũng là bình thường.
Chỉ cần chứng tỏ được năng lực của bản thân trong cuộc thi tuyển chọn, những lời bàn tán đó cũng sẽ tự động tiêu tan.
Y vỗ vai Nguyên Sam, lắc đầu mỉm cười nói: "Việc nhỏ thôi, ngươi không cần để ý."
Thiện Phàm Sinh thấy thái độ này của Giang Vị Lâm thì không khỏi cảm thán. Nếu hắn cũng có được thực lực giống như Giang đạo hữu, năm xưa không được vào nội môn chắc là đã cảm thấy bất công lắm. Thiên phú bẩm sinh với kỳ ngộ thì cũng có gì khác nhau đâu, vậy mà tâm cảnh của Giang đạo hữu lại ổn định như thế.
Nghĩ đến đây, Thiện Phàm Sinh áy náy nói: "Đều tại ta đã lỡ miệng, bằng không mọi chuyện cũng sẽ không đi đến nông nỗi này."
"Không sao, chuyện này về sau cũng không thể giấu được. Huống hồ ta đã quyết định nói với ngươi rồi, ngươi có nói lại với ai thì cũng không phải chuyện đáng trách." Giang Vị Lâm dắt Nguyên Sam quay về phòng, để lại một câu là muốn ăn bánh ngọt.
Thiện Phàm Sinh thấy Giang Vị Lâm điềm nhiên như vậy, trong lòng càng thêm hổ thẹn. Hắn càng nỗ lực đi làm bánh ngọt hơn.
Trở về phòng.
Biểu tình của Nguyên Sam có chút không vui.
Giang Vị Lâm vỗ vai y, cũng không nhiều lời, trực tiếp đi đến bên giường ngồi xuống. Y ngửa người ra sau nằm dài trên chăn đệm. Lâu lắm rồi y chưa được ngủ một giấc ngon lành.
Lát nữa ăn điểm tâm xong thì nghỉ ngơi thôi.
"Ca ca mệt sao? Hay là để ta xoa bóp cho ngươi một chút nhé." Nguyên Sam cởi áo ngoài rồi ngồi xuống mép giường. Y đưa tay cởi đôi giày vải dày mà Giang Vị Lâm đang mang ra đặt sang bên cạnh.
Giang Vị Lâm không được tự nhiên rụt chân lại, nhưng vì lười động đậy nên đành nằm đó mặc kệ đối phương.
Nguyên Sam cởi giày xong thì nắm cổ chân và cởi luôn đôi tất trắng ra. Nhìn bàn chân thon gầy hiện rõ các khớp xương của ca ca, y giống như bị ma xui quỷ khiến mà nắm gọn trong lòng bàn tay mình.
Bàn chân bởi vì được che đậy quanh năm nên làn da trắng lạnh, hình dáng mu bàn chân rất rõ nét và tinh tế, làn da hơi lạnh, có một chút âm hàn.
Ngay sau đó, bàn chân trong tay đột nhiên bị rút về. Nguyên Sam quay đầu, thấy Giang Vị Lâm đã thu chân lại, từ nằm biến thành ngồi, nhìn mình bằng một ánh mắt rất kỳ quái.
Đứa nhỏ này đang làm gì vậy?
Giang Vị Lâm nhớ lại cảm giác được xoa bóp vừa rồi, cảm thấy nổi hết cả da gà. Y không biết Nguyên Sam sờ chân mình để làm gì, cảm giác ấy cứ là lạ làm sao. Đối phương có thói quen này từ bao giờ vậy?
Hay là mình đã hiểu lầm rồi?
Quả nhiên, Nguyên Sam tỏ ra rất bình tĩnh, thản nhiên nói: "Ta thấy lòng bàn chân của ca ca bị rộp vài chỗ nên muốn bôi chút thuốc mỡ thôi mà."
Giang Vị Lâm ngẩn ra, chưa kịp phản ứng thì cổ chân đã bị Nguyên Sam nắm lại rồi, "Mấy ngày nay ca ca đã tu luyện vất vả rồi, ta chỉ để ý đến vết thương trên người mà quên mất ở chân của ca ca cũng có."
Ánh mắt và giọng điệu của Nguyên Sam vô cùng nghiêm túc, vừa nói vừa lấy thuốc mỡ ra. Điều này khiến Giang Vị Lâm không biết phải làm sao, rụt chân về thì giống như làm ra vẻ, không rụt thì lại thấy rợn người.
Y không còn cách nào khác, đành quay mặt đi chỗ khác cho khuất mắt. Nhưng mấy ngón chân trắng muốt vẫn không nhịn được mà hơi co lại.
Động tác đang bôi thuốc mỡ của Nguyên Sam dừng một chút, nhìn bàn chân của Giang Vị Lâm vô thức co lại mà không khỏi cúi thấp đầu, vành tai ửng đỏ.
Ca ca đáng yêu quá.
Nguyên Sam cố dằn xuống h*m m**n muốn hôn lên đó, bôi thuốc xong thì cẩn thận rụt tay về. Sau khi rụt về, tay y vẫn còn run rẩy, phải nắm chặt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!