Vì phát hiện ra việc Giang Vị Lâm có thể tham gia cuộc thi tuyển chọn, rất nhiều đệ tử đã đổ xô vào điện ghi danh. Lúc này Lục trưởng lão đang ở bên trong bình thản sắp xếp danh sách và lên kế hoạch về địa điểm thi đấu.
"Lục trưởng lão!"
Một đệ tử có tu vi cao nhất và lớn tuổi nhất trong số đó bước ra. Hắn đã hơn 150 tuổi, đang là Trúc Cơ tầng chín. Sau khi thăng đến Trúc Cơ, dung mạo không dễ bị lão hóa, nhìn qua giống như một nam tử trung niên.
"Trương Hiểu?" Lục trưởng lão đưa mắt nhìn các đệ tử, trong lòng đã hiểu rõ. Ông gật đầu nói: "Các ngươi đến đây có chuyện gì quan trọng không?"
"Lục trưởng lão, chúng ta xin được nói thẳng. Chắc là ngài cũng biết đệ tử ngoại môn Giang Vị Lâm đã được Nguyên sư huynh đưa vào nội môn đúng không?" Trương Hiểu nói liền một mạch, "Danh sách tuyển chọn cũng là do ngài đăng ký, tên y cũng ở đó.
Vậy nên chúng ta đến đây chỉ muốn hỏi y có tư cách gì mà được phép tham gia tuyển chọn?! Không phải ban đầu đã nói y không được hưởng đặc quyền của đệ tử nội môn hay sao?!"
"Đúng vậy Lục trưởng lão! Hơn nữa ngài không nói một tiếng nào mà đã âm thầm thêm tên của đệ tử ngoại môn đó vào danh sách rồi! Nếu không phải Kim sư đệ phát hiện ra được thì..."
Lục trưởng lão sờ lên tờ giấy đã ố vàng trước mặt, "Chuyện này Chưởng môn đã nói với ta rồi."
Ông bình tĩnh nhìn các đệ tử trước mặt, "Cuộc thi tuyển chọn vào Bí cảnh từ trước đến nay đều dành cho đệ tử nội môn tham gia, điều này không sai. Nhưng điều này cũng không có nghĩa là sẽ dập tắt những đệ tử có tiềm năng khác."
"Lục trưởng lão! Ngài đang nói gì vậy!"
"Nhưng như vậy là không hợp quy củ đâu thưa Lục trưởng lão!"
Đám người lại trở nên ồn ào. Lục trưởng lão đập mạnh tay xuống bàn, "Yên lặng!"
Giọng nói của ông mang theo một chút uy thế, các đệ tử lập tức ngậm miệng.
Bấy giờ Lục trưởng lão mới từ từ nói: "Bản chất của cuộc thi tuyển chọn đi Bí cảnh là để tạo cơ hội cho các đệ tử dưới kỳ Kim Đan có năng lực tìm kiếm cơ duyên. Từ trước đến nay chúng ta vẫn luôn đặt mục tiêu ở nội môn, bởi vì đệ tử nội môn có thiên phú và thực lực tốt hơn. Vì vậy tông môn vẫn luôn tạo điều kiện cho các đệ tử nội môn có cơ hội tham gia, trong lòng mọi người cảm thấy bất bình cũng là chuyện dễ hiểu.
Nhưng Giang Vị Lâm là một trường hợp đặc biệt, đây là do Chưởng môn cho phép y được tham gia."
Biết các đệ tử muốn nói gì, Lục trưởng lão làm động tác ý bảo họ bình tĩnh, "Từ trước đến nay, đệ tử cần lấy việc tu luyện làm trọng. Nếu đệ tử ngoại môn giành chiến thắng trong cuộc tỷ thí ở ngoại môn cũng có thể được vào nội môn. Vậy nên quyền hạn của nội môn không phải là dành cho thân phận 'nội môn', mà là dành cho những đệ tử có năng lực. Trước đây tu vi của Giang Vị Lâm cũng không thấp, nhưng bởi vì thiên phú không thích hợp, tông môn cũng đã chiếu theo quy củ đưa y đến ngoại môn.
Hiện giờ thực lực của y ngày càng tiến bộ, thậm chí còn cao hơn rất nhiều đệ tử nội môn khác. Vậy nên Chưởng môn đã đặc cách cho phép y được tham gia."
"Nhưng Lục trưởng lão, chưa nói đến việc tu vi của Giang Vị Lâm đều dựa vào kỳ ngộ, mà nếu y muốn vào nội môn thì nên thành thật tham gia cuộc tỷ thí mười năm một lần của ngoại môn. Làm sao có thể cho y một cơ hội trực tiếp tham gia tuyển chọn Bí cảnh, điều này thật sự không công bằng với các đệ tử ngoại môn khác!"
Trương Hiểu phẫn nộ nói.
Lục trưởng lão gật đầu, "Đúng là như vậy. Nhưng điểm khác biệt là thực lực của y vốn đã thích hợp để vào nội môn rồi, tiếc là y đã bỏ lỡ cuộc tỷ thí. Vậy nên Chưởng môn cũng đã nói lần này Giang Vị Lâm tham gia tuyển chọn, nếu y có thể giành được một suất thì có thể chính thức được gia nhập nội môn."
"Cái gì!" Các đệ tử nghe vậy lập tức nổ tung.
Lục trưởng lão bình tĩnh nói tiếp, "Sao? Các ngươi cảm thấy nếu Giang Vị Lâm đã có thực lực đánh bại các ngươi mà vẫn không có tư cách được vào nội môn ư? Chỉ là khác nhau về mặt hình thức mà thôi, nhưng bản chất vẫn là ưu tiên cho những đệ tử có năng lực.
Còn về chuyện kỳ ngộ, kỳ ngộ của y cũng chỉ miễn cưỡng ngang bằng với thiên phú của các ngươi thôi. Lúc ban đầu các ngươi gia nhập nội môn cũng bởi vì thiên phú là Tam linh căn, Song linh căn, đều là những loại kỳ ngộ bẩm sinh. Đó là bản lĩnh của các ngươi, vậy thì kỳ ngộ của y cũng là bản lĩnh của chính mình.
Các ngươi nên biết, kỳ ngộ và vận khí cũng là một phần trong con đường tu luyện."
"Các ngươi bất mãn với Giang Vị Lâm vì thân phận ngoại môn mà lại có được quyền lợi của nội môn. Nhưng thứ nhất, thực lực của y giống với các ngươi, thứ hai, đây chỉ là cơ hội được tham gia tuyển chọn."
Lục trưởng lão thong thả nói: "Nếu như Giang Vị Lâm không có bản lĩnh, các ngươi chỉ việc đánh bại y là xong. Nhưng nếu y thực sự có chút bản lĩnh, thắng được các ngươi, giành được tư cách đi Bí cảnh, các ngươi cũng không có gì để nói.
Chuyện này đã không thể phán xét bằng nội môn hay ngoại môn được nữa.
Riêng về chuyện không công bằng với các đệ tử ngoại môn khác, Giang Vị Lâm là do Chưởng môn thấy y có thực lực không tồi nên mới đặc cách cho một suất tham gia, chứ không phải là phân biệt đối xử. Nếu các ngươi phát hiện được có đệ tử ngoại môn nào cũng giống như y, có tài năng nhưng lại bị mai một ở ngoại môn thì cũng có thể nói với ta. Nếu thực lực đúng là không tệ, ta cũng sẽ bẩm báo lên Chưởng môn."
Sau một hồi, các đệ tử cũng không có gì để nói.
Đúng như Lục trưởng lão đã nói, nếu Giang Vị Lâm đánh bại được họ thì dù có được đi Bí cảnh hay thậm chí được tuyển thẳng vào nội môn cũng không có gì đáng trách. Bởi vì những đệ tử đứng đầu trong mỗi đợt tuyển chọn đều là những người có năng lực xuất sắc dưới kỳ Kim Đan, chưa bàn đến chuyện so sánh với các đệ tử nội môn khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!