Chương 47: (Vô Đề)

Giang Vị Lâm kinh ngạc nhìn lại, thấy Nguyên Sam cũng đang nhìn mình không chớp mắt, y đoán có lẽ đối phương vẫn còn bận tâm đến chuyện mấy hôm trước mình đã uống say, "Không lẽ tửu lượng của ta tệ lắm sao?"

"Không có." Nguyên Sam lúng túng rụt tay về, cứu vãn nói , "Ca ca cứ tùy ý."

Nghĩ kỹ lại thì ca ca chỉ uống rượu bình thường mà thôi, nếu có gì không ổn thì bài xuất men rượu ra là được, chắc là hôm nay không có bất ngờ gì xảy ra nữa.

Giang Vị Lâm bán tín bán nghi rót đầy một ly nhỏ cho mình, nhấp một ngụm, vị rượu thơm nồng, nhưng vừa uống thêm vài ngụm thì dạ dày đã bắt đầu nóng ran lên.

Đây không phải là loại rượu lần trước sao? Giang Vị Lâm lẩm bẩm, lắc lắc ly rượu trong tay.

Nhưng mấy bình rượu này đều là do Thiện Phàm Sinh mang đến, có lẽ đây là một loại khác. Xem ra độ rượu của bình này mạnh hơn một chút, nhưng chắc là uống cũng không sao.

Nghĩ vậy, Giang Vị Lâm liền uống cạn nửa ly còn lại. Ban đầu vẫn chưa thấy có gì khác thường, y ăn một chút bánh ngọt rồi nói nói cười cười với Nguyên Sam. Nhưng chỉ ít lâu sau, một cảm giác nóng rực và choáng váng bỗng nhiên xông thẳng lên đầu!

Hít hà—

Bàn tay đang cầm ly rượu thứ hai của y run lên, làm cho một vài giọt rượu đổ ra ngoài.

"Ca ca sao vậy?" Nguyên Sam giật mình, thị lực của tu sĩ rất tốt, huống hồ y vẫn luôn chú ý đến ca ca, lập tức nhận ra động tĩnh nhỏ này.

"Rượu này hình như hơi mạnh..." Giang Vị Lâm cười gượng, cố gắng bài xuất chất rượu ra khỏi cơ thể, nhưng y nhận ra không thể bài xuất được!

"Rượu mạnh?" Nguyên Sam vẫn chưa uống, nghe vậy liền cầm ly rượu lên. Khi mùi rượu nhàn nhạt và quen thuộc xông vào mũi, y đột nhiên hiểu ra.

Đây là Thần Tiên Đảo!

Đúng rồi! Nguyên Sam nhớ ra trước đây đúng là mình đã từng bảo Thiện Phàm Sinh đến chỗ của Tam trưởng lão lấy một ít về rồi cất ở nhà kho. Có lẽ rượu trong phòng bếp không đủ nên hắn đã mang ra để bổ sung.

Người đã từng uống nó thì không sao, nhưng người chưa từng uống, dù là tu sĩ Kim Đan thì một ly cũng đủ say đến ngất ngây.

Ca ca chỉ mới là Trúc Cơ thôi!

"Rượu này không thể bài xuất được." Giang Vị Lâm chống một tay lên trán. Chẳng mấy chốc, mặt y đã đỏ bừng, hơi nóng liên tục thoát ra từ giữa môi. Y khó chịu nhắm nghiền hai mắt, mồ hôi từ lông mi lăn xuông từng giọt từng giọt.

"Ca ca, đây là Thần Tiên Đảo, chính là thứ mà lần trước ta và Tống Than đã uống." Nguyên Sam vội vàng đứng dậy khỏi ghế đá, đi vòng đến bên cạnh Giang Vị Lâm. Y sờ lên gò má nóng rực của ca ca, khom người muốn đỡ đối phương về phòng.

"... Là thứ này sao."

Đầu óc Giang Vị Lâm đã có chút mơ hồ, nói chuyện cũng chậm lại.

Nhắc đến Thần Tiên Đảo, y lại nhớ đến lần mà Nguyên Sam say rượu làm loạn. Có khi nào lần này lại đến lượt y làm loạn hay không...

Nguyên Sam vắt một cánh tay của Giang Vị Lâm qua cổ mình, tay kia ôm lấy eo y, nhanh chóng đỡ người về phòng.

Bánh ngọt và thức ăn trên bàn dĩ nhiên là không thể dùng được nữa. Bọn họ đã định thư giãn một chút để ăn mừng Lễ Bái Nguyệt, nào ngờ vừa bắt đầu đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Sự thật chứng mình Giang Vị Lâm say rượu nhưng không hề làm loạn, dọc đường đi y đều rất an tĩnh, chỉ th* d*c khẽ khàng.

Về đến phòng thì đã hoàn toàn say khướt. Đầu óc choáng váng, hai tay đặt lên tấm ván gỗ ở đầu giường, cúi đầu dựa vào đó. Cạnh giường cứng rắn nhanh chóng để lại một vết hằn đỏ ửng trên trán y.

"Ca ca, đừng dựa vào đó." Nguyên Sam ngồi xuống mép giường, ôm đầu Giang Vị Lâm đặt lên người mình.

Giang Vị Lâm thuận thế vùi mặt vào cổ Nguyên Sam, một tay chống lên đùi đối phương.

Hơi thở ấm nóng lặng lẽ phả vào làn da trên cổ, da thịt ở nói đó lập tức đỏ bừng. Nguyên Sam dùng một tay ôm eo Giang Vị Lâm, tiếp xúc gần gũi như vậy làm cho y nhất thời có chút lúng túng.

"Ca ca buồn ngủ rồi sao?" Y cẩn thận hỏi.

Giang Vị Lâm hàm hồ ừ một tiếng, rồi lại lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!