Dòng chảy của nước lướt qua làn da nóng rát, Giang Vị Lâm trầm mình xuống nước, thở dài một hơi. Cảm giác thoải mái này là thứ mà thuật thanh tẩy không thể mang lại.
Ngâm mình được một lúc, phía sau đột nhiên có tiếng động. Giang Vị Lâm híp mắt, không ngẩng đầu lên mà hỏi, "Nguyên Sam đến rồi sao?"
Một lúc sau, phía sau truyền đến một tiếng trả lời thật nhỏ.
"Vâng."
"Vậy thì cùng ngâm mình một chút, tắm xong thì trở về tu luyện." Giang Vị Lâm vẫn luôn nhớ thương chuyện tu luyện. Sau những bài huấn luyện mấy ngày nay, y cảm thấy khả năng kiểm soát linh khí của mình đã vững chắc hơn nhiều.
Phía sau truyền đến tiếng sột soạt, ngay sau đó, một bàn chân bước vào dòng suối, bắn lên mấy tia nước nhỏ. Nguyên Sam chỉ mặc nội khố ngồi xuống ngâm mình. Y không tự nhiên rụt chân lại, gượng gạo ngồi giữa dòng nước và những tảng đá.
Giang Vị Lâm thì thư thái dựa vào phía sau, y ngẩng đầu, hai chân tùy ý duỗi thẳng.
"..." Ánh mắt Nguyên Sam hơi liếc qua rồi vội vàng thu lại. Sau vài lần như vậy, cuối cùng đã thu hút sự chú ý của Giang Vị Lâm.
Tu sĩ thường rất mẫn cảm đối với ánh mắt của người khác, huống chi trong tình huống Nguyên Sam không hề che giấu một chút nào. Một hai lần thì không sao, nhưng đã nhìn nhiều lần như vậy, không lẽ...
"Ngươi có chuyện gì giấu ta sao?" Ánh mắt của Giang Vị Lâm nghi hoặc dừng lại trên người đối phương.
Nguyên Sam không được tự nhiên nghiêng đầu, cảm thấy dưới ánh mắt đang nhìn mình chăm chú của ca ca, làn da lộ ra ngoài cũng trở nên nóng rát, "Không có."
"Thật sao?" Giang Vị Lâm lại đến gần hơn một chút, hơi ấm phả vào mặt Nguyên Sam.
Cơ thể của Nguyên Sam cứng đờ, hấp tấp nói, "Thật mà, chỉ có một chuyện là Thiện Phàm Sinh đã đến tìm ngươi, hình như hắn muốn nói chuyện gì đó!"
Giang Vị Lâm chợt hiểu ra, "Có phải là chuyện về tu vi của ta không?"
Y đã kể lại chuyện tối qua cho Nguyên Sam nghe rồi.
"Hắn không có nói." Nguyên Sam căng thẳng, không dám nhìn thẳng vào Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm không nhịn được bóp mặt y, "Chắc là bị bộ dạng này của ngươi dọa mất rồi."
"Ca ca thấy ta rất dọa người sao?" Nguyên Sam đột nhiên quay đầu lại.
Giang Vị Lâm bị hỏi khó, ấp úng nói, "Cũng không hẳn."
Nguyên Sam mím môi, có vẻ hơi u ám, lúc lấy lại tinh thần thì đột nhiên chú ý đến một vùng da trắng ngần trước mặt. Nhờ vậy mà những suy nghĩ tiêu cực trong lòng cũng dần tan đi hết.
Y quay mặt đi, nói nhỏ: "Ca ca đừng chê bai ta."
"Đương nhiên là không rồi." Giang Vị Lâm vội vàng nói, sợ làm tổn thương đứa nhỏ này. Y cúi người đến gần, nắm lấy cánh tay Nguyên Sam, "Ta chỉ nói bừa thôi mà."
Lời nói đến đây thì dừng lại, Giang Vị Lâm dường như bị một thứ khác thu hút sự chú ý. Y cúi đầu, thử bóp bóp cánh tay Nguyên Sam.
Đứa nhỏ này... khỏe thật đấy.
Nhìn xem... Một tay của mình chỉ nắm được một nửa cánh tay của Nguyên Sam thôi.
Nguyên Sam đột nhiên rụt tay về, buột miệng nói: "Ca ca đừng sờ lung tung."
Động tác này khiến Giang Vị Lâm cảm thấy khó hiểu, y nhìn Nguyên Sam như đang hỏi 'Ngươi phản ứng lớn như vậy làm gì?'
"Xin... xin lỗi ca ca, đột nhiên ta..." Nguyên Sam nghẹn lại, trong lòng lập tức hối hận. Vừa rồi mình đã nói linh tinh cái gì vậy!
Giang Vị Lâm thì lại hiểu ra, y thấu hiểu ngồi về chỗ cũ, nghĩ bụng, đứa nhỏ lớn rồi, không thích bị sờ mó lung tung cũng là chuyện bình thường. Y gật đầu, "Ừm, ta biết rồi."
Y là một người cha tốt, biết tôn trọng sự riêng tư của con cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!