Thế nhưng, chuyện này vẫn cần một thời cơ thích hợp.
Nguyên Sam đã chuẩn bị sẵn một giáo trình huấn luyện cho Giang Vị Lâm. Y cho rằng điều quan trọng nhất đối với ca ca lúc này chính là thực chiến, còn việc đạt đến Trúc Cơ tầng chín hay thậm chí là Kim Đan thì không phải trong hai tháng mà có thể thực hiện được.
Đặc biệt là Kim Đan.
Tuy Nguyên Sam đã nắm rõ phương hướng tu luyện của Giang Vị Lâm nhưng sau khi nhìn thấy 'Thập Bát Hàn Tuyết', y đã quyết định sẽ điều chỉnh lại một chút.
"Ca ca, hôm nay không cần làm gì nhiều, chỉ cần đánh vài trận với ta thôi."
Ừm?
Giang Vị Lâm tỉnh táo hơn một chút.
Nguyên Sam ho nhẹ một tiếng, "Bởi vì chỉ có giao đấu trực diện với ca ca, ta mới biết ưu và khuyết điểm của ngươi như thế nào."
Điều này rất hợp lý, Giang Vị Lâm đồng ý với Nguyên Sam.
Hai người không ở lại trong sân mà đi thẳng ra phía sau núi.
Vì cả ngọn núi này đều là của Nguyên Sam nên ở sau núi dĩ nhiên không có một bóng người. Ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng chim hót và tiếng gió thổi thì hầu như không còn âm thanh nào khác.
"Ca ca ra chiêu trước đi." Nguyên Sam rút bảo kiếm bản mệnh của mình ra khỏi thắt lưng. Y không rút kiếm ra khỏi vỏ mà chỉ cầm chặt hơn một chút.
Giang Vị Lâm chưa từng đối mặt trực diện với Nguyên Sam như thế này, nhất thời có chút do dự, "Ta trước sao?"
"Ừm, ca ca cứ dùng hết toàn lực, bất kể là sử dụng vũ khí hay thủ đoạn gì cũng được." Nguyên Sam gật đầu.
Nghe vậy, Giang Vị Lâm lấy 'Thập Bát Hàn Tuyết' ra, y hơi ngập ngừng, "Vậy ta... bắt đầu nhé?"
Nguyên Sam không nói gì nữa, chỉ đưa tay lên ra hiệu 'mời'.
Thấy vậy, Giang Vị Lâm hít một hơi thật sâu. Ngay sau đó, những lưỡi đao mỏng xung quanh người y bay lơ lửng trong không trung, phát ra từng tiếng ngân rung khe khẽ. Giang Vị Lâm hơi nhíu mày, thần sắc từ từ trở nên lạnh nhạt. Theo những ngón tay nhẹ nhàng múa lộng, vô số lưỡi đao mỏng trong nháy mắt đã bay vụt đi!
Tiếng xé gió vang lên liên hồi, những lưỡi đao mỏng đồng loạt lao đi với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, và Giang Vị Lâm cũng biến mất ngay tại chỗ.
Ở phía bên kia, thần sắc của Nguyên Sam từ đầu đến cuối vẫn không hề thay đổi. Ngay cả khi lưỡi đao sắp bay thẳng vào mặt mình, y chỉ hơi nghiêng người để những lưỡi đao ấy sượt qua trong gang tấc và đánh trượt.
Nguyên Sam rũ mắt, những lưỡi đao mỏng sau khi trượt mất mục tiêu lại một lần nữa ập tới.
Ngay thời điểm mười mấy lưỡi đao cùng một lúc tấn công từ mọi góc độ, Giang Vị Lâm cũng xuất hiện bất thình lình. Y cầm một thanh đao nhỏ, lao tới cùng với vô số lưỡi đao khác.
Cũng chính trong khoảnh khắc bị bao vây đó, trong chớp mắt Nguyên Sam cũng đã biến mất.
Giang Vị Lâm sửng sốt. Trong một giây thất thần, một lực đạo đã trực tiếp khống chế cổ tay đang cầm đao của y, sau lưng lập tức bị đánh trúng, cả người đổ ập xuống đất!
Người nào đó dồn sức nặng đè lên vai y. Kèm theo một tiếng động rất nhỏ, Nguyên Sam và Giang Vị Lâm cùng nhau ngã xuống đất.
Nguyên Sam dùng một tay nắm chặt cổ tay y, một tay ghì lên lưng, quỳ gối sau lưng y.
Giang Vị Lâm nhíu chặt mày, điều khiển Hàn Tuyết đao một lần nữa tấn công Nguyên Sam!
Nhưng Nguyên Sam lại không đánh bay những lưỡi đao đó mà nhanh chóng đổi tay đang tỳ trên lưng thành ôm eo Giang Vị Lâm. Vừa ôm y đứng dậy vừa lùi lại mấy bước.
Tất cả lưỡi đao đều c*m v** khoảng đất trống trước mặt.
Giang Vị Lâm xoay bàn tay đang bị nắm, nghiêng người đâm thẳng mũi đao vào tim Nguyên Sam.
Quả nhiên bị tránh được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!