Chương 43: (Vô Đề)

Nguyên Sam nhận được tin liền quay về ngay lập tức.

Trước khi về y đã uống hết mấy bình dược, chữa trị sơ những vết thương ngoài da trước, sau đó thản nhiên trở về Khung Kỳ Phong.

Hiện tại đã là bảy ngày trôi qua kể từ khi Đường Nhuận Nhuận giao ngọc bài cho Giang Vị Lâm.

"Ca ca có muốn tham gia cuộc thi tuyển chọn lần này không?" Vừa vào sân Nguyên Sam đã thấy Giang Vị Lâm đang ngồi phơi nắng, y liền trực tiếp hỏi.

"Ngươi nghĩ thế nào?" Giang Vị Lâm ném câu hỏi ngược lại.

Nguyên Sam rất dứt khoát, y nói: "Ta muốn ca ca đi cùng với ta. Bí cảnh có rất nhiều cơ hội để rèn luyện, hiện nay ca ca đang thiếu những điều này, may mắn có khi còn gặp được kỳ ngộ."

Giang Vị Lâm đang định suy nghĩ một chút.

Nguyên Sam đột nhiên nắm tay y, "Hơn nữa để ca ca ở lại một mình, ta cũng không yên tâm."

Giang Vị Lâm bật cười, "Ta không còn nhỏ nữa, có gì mà không yên tâm."

"... Không liên quan đến tuổi tác, ta không yên tâm là không yên tâm." Nguyên Sam nhỏ giọng nói.

Ca ca đi cùng mình vẫn tốt hơn là ở một nơi mà mình không thể thấy được.

"Nếu ta tham gia thì phải lọt vào thứ hạng nào mới có thể đi được?" Giang Vị Lâm hỏi.

"Bí cảnh lần này không phải loại hiếm, mỗi năm các tông môn sẽ tập hợp các đệ tử lại để mở ra một lần. Dựa trên mức độ nguy hiểm của Bí cảnh, nó được dành cho các đệ tử dưới kỳ Kim Đan. Mỗi tông môn có 18 suất, tương đương với một đội, tu vi của đệ tử dẫn đội phải là dưới Kim Đan tầng ba."

Nguyên Sam giải thích từng chút một. Theo lời y, nếu không có gì bất ngờ thì lần này Nguyên Sam sẽ là người dẫn đội.

"Lúc đó, tu vi cao nhất trong cuộc tuyển chọn sẽ là Trúc Cơ tầng chín, nhưng số lượng của đệ tử Trúc Cơ tầng chín trong tông môn cũng rất nhiều. Bây giờ ca ca đã thăng lên tầng tám, nếu được huấn luyện thêm thì sẽ có thể đấu được với họ."

Giang Vị Lâm trầm ngâm một lát, nói: "Vậy thì ta sẽ khắc tên lên ngọc bài."

"Về sau ta có thể giúp ca ca huấn luyện được không?" Nguyên Sam nói.

Giang Vị Lâm đang khắc tên, nghe vậy thì hơi dừng lại, "Ngươi giúp ta?"

"Ừm, nếu ca ca không ngại, bây giờ ta có nhiều thời gian rảnh, giúp ca ca luyện tập một chút sẽ dễ dàng lọt vào vòng trong hơn." Nguyên Sam nói ra phương hướng huấn luyện của mình, "Tu vi của ca ca bây giờ đã không tồi, chỉ cần được chỉ điểm thêm về kinh nghiệm thực chiến. Trong nội môn có rất nhiều đệ tử chỉ biết vùi đầu tu luyện, nếu có thêm kinh nghiệm thực chiến, ca ca đánh thắng Trúc Cơ tầng chín cũng không phải là chuyện khó."

Trúc Cơ không giống như Kim Đan mỗi một cấp độ thì thực lực sẽ chênh lệch như một trời một vực, nếu có năng lực thực chiến mạnh thì sẽ có khả năng khiêu chiến vượt cấp.

"Cũng được." Giang Vị Lâm suy nghĩ một hồi, gật đầu đồng ý.

Y rót linh khí vào ngọc bài, rất nhanh đã khắc tên xong.

Nguyên Sam nhận lấy ngọc bài, chuẩn bị đến lúc đó sẽ giao cho người phụ trách cuộc thi.

"Nhưng chuyện này có gây ảnh hưởng gì đến ngươi không?" Giang Vị Lâm lo lắng kéo Nguyên Sam lại.

Trước đây, dù là đưa y vào nội môn hay là chọn ra Pháp Khí, Nguyên Sam đều phải trả một cái giá nhất định.

"Sẽ không." Nguyên Sam lắc đầu, "Ca ca cứ yên tâm."

Bây giờ đã khác trước, sau khi Nguyên Sam lập lời thề với sư phụ, sư phụ đã khoan dung với y hơn rất nhiều. Ví dụ như chuyện lần này, chỉ cần sư phụ lên tiếng nói rằng Giang Vị Lâm có thiên phú và thực lực, phá lệ cho ca ca tham gia là được.

Mặc dù như vậy vẫn sẽ có nhiều đệ tử có thành kiến, nhưng chỉ cần ca ca lọt vào top đầu, những kẻ thực lực không đủ mạnh đó đương nhiên sẽ phải câm miệng.

Giang Vị Lâm là Ngũ linh căn thì sao, y đã thành tựu được Trúc Cơ tầng tám khi mới hơn 20 tuổi, ngay cả trong nội môn cũng là trường hợp cực kỳ hiếm thấy.

Đây không phải là tu vi mà chỉ dùng đan dược là có thể lên được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!