Trong phòng, linh khí dao động càng lúc càng kịch liệt. Nguyên Sam không dám sơ suất, vội vàng ẩn giấu hơi thở của mình, sợ va chạm sẽ làm linh khí của Giang Vị Lâm càng thêm hỗn loạn.
Đánh tan tàn dư của pháp trận ngoài cửa, y nhanh chóng đẩy cửa đi vào bên trong.
Cánh cửa vừa mở ra, mùi máu tanh nồng nặc lập tức ập vào mũi.
Linh khí điên cuồng bạo động khắp gian phòng, những mảnh gỗ vụn của gia cụ bị đánh nát vung vãi rơi trên nền đất.
Trên chiếc giường lớn chính giữa phòng, một thân hình đầy máu đang nằm cuộn người lại, máu đỏ lênh láng nhuộm ướt cả ga giường và chăn nệm.
"Ca ca!"
Nguyên Sam hốt hoảng lao tới, nhưng vừa đến gần thì đã bị luồng linh khí bạo loạn xé rách da thịt mình.
Y không nghĩ ngợi mà trèo thẳng lên giường, nâng nửa người đầy máu kia lên ôm vào lòng. Nhìn qua tình huống của ca ca thì Nguyên Sam liền hiểu rõ — đây không phải là đột phá cảnh giới bị thất bại, mà là do bộ công pháp mở rộng kinh mạch đó!
Nguyên Sam siết chặt nắm tay. Loại công pháp này một khi đã thất bại, ngoại lực tuyệt đối không thể làm gì được cả.
Bởi vì cốt lõi chính là để người tu luyện công pháp phải tự mình vận chuyển, cải tạo và trùng tu lại kinh mạch. Người chưa từng tu luyện thì hầu như không thể can thiệp được.
Nhất lời, tâm thần của Nguyên Sam hơi loạn.
Y buộc mình phải nhanh chóng trấn định lại, để Giang Vị Lâm dựa vào ngực mình bằng một tư thế thoải mái nhất. Nguyên Sam nắm cổ tay ca ca, từ từ truyền linh khí vào cơ thể đối phương.
Khi linh khí nhập thể, Nguyên Sam căng thẳng tinh thần, trên trán rịn mồ hôi.
Nếu ca ca kháng cự mình thì sao...
May mắn thay, linh khí của Nguyên Sam thuận lợi và dễ dàng thâm nhập vào kinh mạch của Giang Vị Lâm.
Nguyên Sam thở phào một hơi. Y không thể giúp ca ca tu sửa kinh mạch, nhưng chí ít có thể áp chế được nguồn linh khí hỗn loạn trong người ca ca.
Một khi thân thể ca ca đã ổn định, việc tu bổ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Nguyên Sam một bên chậm rãi truyền linh khí, một bên từ trong túi trữ vật lấy ra một nắm lớn đan dược, bỏ từng viên vào miệng Giang Vị Lâm.
Ngón tay chạm đến bờ môi của đối phương thì dừng lại trong giây lát.
Đan dược được nuốt xuống, Nguyên Sam dùng linh lực phụ trợ hoá giải.
Y nâng đỡ thân thể Giang Vị Lâm, cảm nhận được dưới tay toàn là máu thịt, dường như các ngón tay cũng sắp lún vào bên trong, từng khối da thịt đều bị linh khí bạo động xé nát, thê thảm đến mức không nỡ nhìn.
Nguyên Sam nhắm mắt lại, gạt bỏ tạp niệm, toàn tâm toàn ý dồn linh lực để phân giải dược lực, xoa dịu nguồn linh khí điên cuồng trong cơ thể đối phương.
Ba nén nhang trôi qua.
Rốt cuộc Giang Vị Lâm cũng có phản ứng.
Y dần dần lấy lại được ý thức, chậm chạp nhíu mày, lồng ngực hơi phập phồng rồi bất chợt phun ra một ngụm máu đen.
"Khụ khụ—"
Máu từ khoé môi trào ra, quyện cùng vết máu loang lổ trên gương mặt thành một khối hỗn độn.
Ý thức vừa trở lại, cơn đau như bị xé rách thổi quét toàn thân, da thịt và lục phủ ngũ tạng truyền đến từng trận nhói buốt, đau đến mức thái dương giật nảy liên hồi.
"Ca ca..."
Thanh âm bất chợt vang lên trên đỉnh đầu, Giang Vị Lâm mới nhận ra mình đang dựa vào lồng ngực của ai đó. Hơi ngước lên nhìn, y liền thấy được lớp y bào màu đen có cổ áo hơi mở rộng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!