Chương 40: (Vô Đề)

Cửa gỗ khép lại, Nguyên Sam nép sau cánh cửa không ngừng th* d*c, dán lưng thật mạnh vào vách gỗ lạnh băng. Không biết bao lâu sau, y mới dần dần bình ổn lại rồi tự thi triển một đạo thuật tẩy trần.

Thế nhưng bóng dáng của ca ca vẫn không sao xua tan ra khỏi đầu óc.

Gương mặt của ca ca, dáng vẻ lúc ca ca thay y phục mà y đã vô tình nhìn thấy, từng màn từng màn như hòa nhập vào những hình ảnh sống động trên quyển sách kia. Nỗi lòng của Nguyên Sam là một mảnh hỗn loạn, đọc đi đọc lại Chú tĩnh tâm nhiều lần nhưng cũng không hề có hiệu quả.

Ca ca...

Nguyên Sam nhắm chặt hai mắt, vất vả lắm mới dằn xuống được những cảm xúc rối ren và xao động. Còn những hình ảnh hiện lên trong ý thức nếu không thể ngăn cản được thì cứ mặc kệ thôi, y đã hoàn toàn không có biện pháp để khống chế.

Đúng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên đổ mưa, tí tách tí tách.

Nguyên Sam đi lên khép lại cánh cửa sổ đang mở rộng, y đứng đó, ánh mắt dừng trên khung cửa sổ bằng giấy trắng đục, như muốn xuyên qua lớp mưa mịt mùng để nhìn thấu ra bên ngoài.

Không biết đã qua bao lâu, Nguyên Sam thở dài, vén mớ tóc ẩm ướt nơi thái dương ra sau tai, lại dùng thêm mấy viên đan dược để áp chế cơn đau sau khi chịu đựng áp lực từ sư phụ.

Y khoanh chân ngồi trên giường, định tiến vào trạng thái tu luyện nhưng trong lòng tạp niệm quá nhiều, chẳng thể tĩnh tâm nên đành dứt khoát ngừng lại.

Nguyên Sam ngả người nằm xuống giường, ngước mắt nhìn lên xà nhà phía trên. Y giơ tay che ngang mắt, một lát sau lại bực bội vỗ mạnh mấy cái lên đầu.

Những ý niệm ấy quả thật không sao gạt bỏ được.

Tầm nhìn bị cánh tay che lại, mí mắt cũng dần nặng nề, cuối cùng Nguyên Sam đã mơ màng thiếp đi.....

"Nguyên Sam, mau tỉnh dậy đi, sao ngươi lại ngủ say như thế." Sáng hôm sau, bên tai thấp thoáng vang lên một tiếng gọi nhẹ nhàng.

Nguyên Sam mông lung mở mắt, thấy Giang Vị Lâm đang lo lắng nhìn mình.

"Ca ca..." Không phải ca ca đang bế quan sao?

Nguyên Sam ngơ ngác nhìn đối phương, trong lòng có chút mờ mịt.

"Đừng ngủ nữa, mau dậy thôi. Đêm qua chắc là ngươi lại lười biếng không chịu tu luyện rồi." Giang Vị Lâm dùng ngón tay chọc chọc vào trán y một cách thân mật, ánh mắt mang theo sự trách cứ chưa từng có trước đây.

Nguyên Sam lắc đầu, cảm thấy đầu óc có hơi xây xẩm, y miễn cưỡng ngồi dậy, phát hiện người trước mặt đã ra ngoài từ lúc nào.

Y theo bản năng đứng lên muốn đuổi theo nhưng lại cảm thấy bước chân của mình có chút hư ảo, không biết có phải đã mắc bệnh gì rồi không.

Thật lạ lùng, từ sau khi tu luyện, Nguyên Sam hầu như chưa từng bị bệnh.

Đến gần cửa, ngoài sân đã truyền đến một giọng nói quen thuộc mà y chán ghét.

"Làm phiền Tống sư huynh phải đích thân đến đây một chuyến rồi."

"Không sao, chuyện lần trước ngươi đã suy nghĩ xong chưa?"

"Tuy Tống sư huynh rất tốt, nhưng ta..."

Cái gì mà rất tốt, cái gì mà nhưng ta?

Đầu óc của Nguyên Sam choáng váng dữ dội, chỉ nghĩ rằng Tống Thanh lại muốn đưa ca ca đi, vội vàng lao thẳng ra ngoài.

Tiếng động này làm cho Giang Vị Lâm cùng Tống Thanh đều kinh ngạc nhìn lại, mà tay của Tống Thanh vẫn đang nắm giữ cổ tay Giang Vị Lâm.

Sợi dây trong đầu Nguyên Sam bỗng chốc 'bang' một tiếng đứt phựt, y lao tới hung hăng chụp bay bàn tay của Tống Thanh ra, ôm Giang Vị Lâm vào lòng, lạnh giọng nói:

"Cút xa một chút! Nơi này không phải là chỗ mà ngươi có thể tới!"

Tống Thanh ngẩn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!