Chương 4: (Vô Đề)

Toàn thân Nguyên Sam căng cứng, như lâm đại địch mà nhìn trân trân vào chén thuốc, bàn tay nhỏ gắt gao bấu xuống ga giường.

Giang Vị Lâm đặt thuốc lên bàn, xoay người bế Nguyên Sam ngồi xuống mép giường, sau đó mới bưng chén thuốc lên lần nữa: "Nghe lời, ngoan ngoãn uống hết."

Y giữ chặt hai tay Nguyên Sam, sợ tiểu hài tử giãy dụa làm đổ thuốc.

"Nghe lời, uống thuốc..." Nguyên Sam nhíu mày, nhỏ giọng lặp lại.

Đôi tay nhỏ ôm lấy chén thuốc, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, sau đó bĩu môi, vị đắng khiến đôi mắt Nguyên Sam híp lại thành một đường thẳng.

"Không tồi." Giang Vị Lâm khen một câu, lấy đũa gắp một cái bánh bao nhét vào miệng đứa nhỏ.

Thực ra, bánh bao không thể xua tan được vị đắng, hơn nữa càng làm cho nhân thịt cũng nhuộm vị đắng theo.

Nguyên Sam ngẩng mắt nhìn Giang Vị Lâm đang chuyên tâm đút bánh bao cho mình, không dám hé răng, chỉ im lặng nuốt xuống.

Ăn mấy cái bánh bao, bụng đã no, đã lâu lắm rồi nó chưa được ăn no như vậy.

Giang Vị Lâm cho tiểu hài tử ăn xong, tự mình quét sạch đồ ăn trên bàn. Ăn xong liền thấy đứa nhỏ chui vào lòng mình, níu lấy vạt áo trước ngực y nói: "Ca ca, cảm ơn ca ca."

Giang Vị Lâm xoa đầu nó, ôm đứa nhỏ cùng nhau nằm xuống giường nghỉ ngơi.

Hồi lâu mới được nằm lại trên giường, Giang Vị Lâm không khỏi thở dài một hơi, vòng tay ôm chặt đứa nhỏ trong ngực, không có việc gì làm liền tùy tiện n*n b*p gương mặt mềm mềm của nó.

Nguyên Sam ngoan ngoãn, không nói một lời.

"Ngươi muốn có phụ mẫu như thế nào?" Giang Vị Lâm đang sờ sờ thì đột nhiên hỏi.

Nguyên Sam ngẩn ra: "Không cần."

"Sao lại không cần?"

Nguyên Sam lắc đầu liên tục, vùi mặt vào lòng y: "Không cần, chỉ muốn ca ca."

Giang Vị Lâm nhéo nhẹ sau cổ đứa nhỏ, thấy Nguyên Sam dùng lực quá mạnh đành thuận tay vỗ lên lưng nó trấn an: "Ta chỉ hỏi vậy thôi."

Nguyên Sam không trả lời, chỉ càng níu chặt áo y hơn.

Giang Vị Lâm cảm thấy đứa nhỏ này bị một chút hiệu ứng chim non, đành đưa tay ôm nó vào lòng, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát.

Đợi hơi thở y dần ổn định, lúc này Nguyên Sam mới nhúc nhích.

Nó nâng cái đầu nhỏ, chỉ có thể nhìn thấy cằm của Giang Vị Lâm, liền men theo vạt áo bò lên trên, vùi gương mặt nhỏ vào hõm cổ y, tay chân cuộn tròn trong lồng ngực đối phương, như vậy mới an tâm chậm rãi khép mắt lại ngủ.

Giang Vị Lâm có thể khống chế giấc ngủ của mình, nằm chưa đến một canh giờ thì đã mở mắt ra.

Thân thể sau khi nghỉ ngơi hiển nhiên đã khôi phục lại không ít thể lực.

Đứa nhỏ trong ngực vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều.

Y nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy, đắp chăn cho Nguyên Sam rồi ngồi xuống bàn, một bên uống trà, một bên nhìn ra đường phố ngoài cửa sổ, suy nghĩ hành trình tiếp theo.

Nhìn tình hình hiện tại, chỉ cần không dính dáng đến những người tu tiên, ở thế giới này y vẫn có thể sống như một phàm nhân bình thường.

Giang Vị Lâm cũng không có chí hướng gì lớn, chỉ muốn tìm một nơi yên ổn sống qua ngày mà thôi.

Còn Nguyên Sam... y sẽ tìm một gia đình tốt bụng để gửi gắm, dù sao y còn phải bôn ba lâu dài, mang theo một đứa nhỏ vừa không tiện lại vừa khiến đối phương phải chịu khổ.

Tiểu hài tử ba tuổi, giấc ngủ rất dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!