Chương 39: (Vô Đề)

"Nguyên sư huynh, Giang đạo hữu đã bế quan rồi."

Lúc Nguyên Sam lạnh mặt hỏi vì sao ca ca lại đóng cửa phòng, Thiện Phàm Sinh liền vội vàng lên tiếng.

Sắc mặt của Nguyên Sam càng thêm u ám. Ban ngày y vừa nói muốn bế quan, ca ca sau đó cũng bế quan theo, chắc là ca ca đã giận mình thật rồi.

Mình phải làm sao đây.

Nguyên Sam đắm chìm trong suy nghĩ, không chú ý đến vẻ mặt càng lúc càng căng thẳng của Thiện Phàm Sinh.

"Nguyên sư huynh, ngài có cần ta giúp đỡ việc gì không?"

Thiện Phàm Sinh dè dặt hỏi.

Nguyên Sam liếc hắn một cái: "Trước khi bế quan ca ca có nói gì không?"

Thiện Phàm Sinh lập tức lắc đầu: "Không có, chỉ dặn ta nhớ truyền lại cho sư huynh việc này."

Nguyên Sam trợn mắt.

Ca ca còn cố tình bảo Thiện Phàm Sinh nhắn lại cho mình, chắc là thật sự giận rồi!

Phải làm sao bây giờ, y nhất định phải đi xin lỗi mới được.

Nghĩ vậy, Nguyên Sam xoay người muốn đi về phía phòng của Giang Vị Lâm. Thiện Phàm Sinh thấy vậy thì lắm miệng nói: "Nguyên sư huynh, Giang đạo hữu đang bế quan, nếu ngài quấy rầy thì không được hay cho lắm."

Nguyên Sam dừng chân lại: "Vậy ngươi nói ta phải làm sao?"

Thiện Phàm Sinh: ?

Làm sao là làm sao?

Không phải Giang đạo hữu chỉ đang bế quan thôi à?

Nguyên Sam nói xong mới nhận ra bản thân đã lỡ lời, y nhíu mày, khó chịu trừng Thiện Phàm Sinh một cái.

Thiện Phàm Sinh: ?

Trừng ta làm gì.

Nhưng bị đôi mắt lạnh lùng kia quét qua, Thiện Phàm Sinh không khỏi rùng mình, ngập ngừng nói: "Nguyên sư huynh còn có chuyện gì không? Nếu không thì... tại hạ xin phép được ra ngoài một chuyến."

Nếu là ngày thường, Nguyên Sam tất nhiên sẽ không quản, nhưng lúc này tâm tình của y không tốt, cố tình lạnh giọng hỏi: "Ngươi ra ngoài làm gì? Nếu ca ca có việc gì cần thì ngươi định xử trí thế nào?"

Không phải Giang đạo hữu đang bế quan sao...

Thiện Phàm Sinh lẩm bẩm trong bụng, cũng hiểu được tám phần Nguyên Sam là có chuyện phiền lòng, tâm tình khó chịu nên mới giống như ăn phải thuốc súng. Hắn rụt rè trả lời: "Tại hạ đã có hẹn đi gặp mặt tiểu sư muội, nếu thất hẹn thì sẽ không hay."

Nguyên Sam hít sâu một hơi, phẩy tay ra hiệu.

Ý bảo hắn đi cho nhanh.

Thiện Phàm Sinh lập tức gật đầu cảm tạ, xoay người chạy như bay, bỏ lại Nguyên Sam đứng yên tại chỗ, nhíu mày nghĩ cách làm sao để dỗ dành một người đang giận.

Y chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện này. Hỏi người khác thì cũng là một cách, nhưng quanh đây chỉ có mỗi một người là Thiện Phàm Sinh.

Có điều hắn đã từng gây ra nhiều chuyện xấu, đương nhiên là không thể hỏi.

Nguyên Sam nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc quyết định đi tìm Đường Nhuận Nhuận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!