Giang Vị Lâm lười nhác đứng bên cạnh bàn, ánh mắt nhìn xuống Thiện Phàm Sinh vẫn đang quỳ gối, hồi lâu mới chậm rãi bước lên hỏi: "Thiện đạo hữu đây là ý gì? Muốn ở lại thì cứ ở lại đi."
"Không phải như vậy." Thiện Phàm Sinh từng chữ từng chữ nói, "Ta chỉ hy vọng Giang đạo hữu cho ta một cơ hội để chứng minh lại bản thân. Trước kia ta đã bị những thứ khác mê hoặc, lạc mất đạo tâm nên mới làm như vậy, là ta đáng chết!"
Giang Vị Lâm thở dài: "Đây không phải chuyện ta nhìn nhận ngươi thế nào, mà là Thiện đạo hữu đã lựa chọn làm như thế nào thôi. Đừng nói những lời này nữa, mau đứng dậy đi."
Thiện Phàm Sinh dứt khoát đồng ý, hắn cũng không ngượng ngùng mà tự động đi thu dọn hết chén đũa trên bàn, trước khi đi còn nói: "Nếu Giang đạo hữu có chuyện gì quan trọng, xin cứ phân phó cho ta."
Nhìn theo bóng lưng của hắn, Giang Vị Lâm trầm ngâm đưa tay v**t v* bạch hồ.
Đến tối muộn, Nguyên Sam trở về.
Nhìn qua thì đã thấy Giang Vị Lâm đang ngồi ở đầu giường, nhắm mắt lại tĩnh dưỡng.
"Ca ca, ta đã về rồi." Nguyên Sam cởi bỏ lớp áo ngoài đã hơi thấm lạnh, bước lại gần ôn hoà nói.
Bấy giờ Giang Vị Lâm mới mở mắt: "Muốn ngủ?"
Hai chữ này luôn có nhiều hàm ý khác nhau.
Vành tai của Nguyên Sam giấu dưới làn tóc hơi nóng lên. Y mặc một lớp trung y leo lên giường: "Bế quan mấy tháng, quả thật muốn nghỉ ngơi một chút."
Thực ra tu sĩ Kim Đan hoàn toàn không cần nghỉ ngơi.
Giang Vị Lâm lười biếng nhìn y một cái, rụt người vào trong chăn, ý bảo Nguyên Sam cũng mau lên giường.
Nguyên Sam lại ngập ngừng nói: "Ca ca, nó ngủ chung với chúng ta thì chật quá."
"Ừm?"
Giang Vị Lâm theo tầm mắt của Nguyên Sam nhìn qua tiểu hồ ly.
Nguyên Sam làm sao quên được con vật này có thể biến thành một nam tử trưởng thành. Bây giờ lại biến thành hồ ly ngủ chung với ca ca... Như vậy không thích hợp!
Nghĩ vậy, Nguyên Sam liền lấy ra cái giường gỗ nhỏ mình đã đặt mua mấy hôm trước từ trong nhẫn trữ vật. Giường gỗ có hình dáng giống như một chiếc nôi hài tử, bên trong được trải một lớp đệm lông mềm mại, còn có một tấm chăn nhỏ được phủ sẵn bên trong.
Giang Vị Lâm hiếu kỳ, ngồi dậy sờ thử: "Cũng không tệ."
Y đặt hồ ly vào giường, vô cùng vừa vặn, khiến nó trông lại càng đáng yêu hơn, giống như một sinh vật nằm trong nôi trong truyện cổ tích.
Nguyên Sam giữ lấy cổ tay Giang Vị Lâm đang muốn chạm vào tai hồ ly: "Ca ca, nghỉ ngơi thôi."
Giọng điệu Nguyên Sam bình thản, không để lộ ra nửa điểm bất thường.
Cổ tay mảnh khảnh được y nắm trong lòng bàn tay, làn da hơi lạnh, giống như chất ngọc tốt nhất. Nguyên Sam từ phía sau nắm lấy tay Giang Vị Lâm, tư thế này làm cho khoảng cách giữa hai người vô cùng gần, lưng Giang Vị Lâm gần như dán vào ngực y.
Giang Vị Lâm ngẩn ra một chút mới phản ứng lại, y bình thản quay người lại kéo kéo chăn: "Đúng là nên nghỉ ngơi." Nói xong y lại hơi nghi hoặc nhìn Nguyên Sam, tựa hồ không hiểu vì sao đối phương vẫn còn nắm tay mình.
Nguyên Sam bừng tỉnh, vội vàng buông ra.
Y mím môi, lung tung lên tiếng rồi cũng chui vào ổ chăn nằm gọn gàng, nhưng bàn tay trái lại mất tự nhiên mà cọ cọ lên tấm chăn một chút.
Tựa như trên đó vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của người kia.
Cổ tay ca ca có chút lạnh và cũng hơi gầy. Chẳng lẽ những năm qua ca ca ăn uống không đủ, tu hành quá vất vả sao?
Ánh nến tắt đi, trong đầu Nguyên Sam vẫn không ngừng miên man suy nghĩ.
"Nguyên Sam, lần này bế quan đã xảy ra chuyện gì?" Giang Vị Lâm đột nhiên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!