Trong đình viện, uy áp cường đại khiến cho lá cây xung quanh bị đông cứng trên cành, dù cho có gió nhẹ thổi qua cũng không hề mảy may rung động.
Chưởng môn chắp tay ra sau lưng, rũ mắt nhìn chằm chằm đệ tử trước mặt thật lâu.
Đối phương trước sau vẫn khom người cung kính, máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ xuống bàn đá, thấm thành những vết ố tối đen.
"Ngươi nói như vậy, lẽ nào không sợ ta sẽ rút đi tình phách của ngươi, hoặc dứt khoát xóa đi trí nhớ của ngươi sao?" Giọng điệu của Chưởng môn bất ngờ trở nên bình thản và chậm rãi hơn, hàm nghĩa khó dò.
Nguyên Sam bình tĩnh trả lời: "Đó đều là những việc đặc biệt hao tốn tâm sức, chỉ cần một chút sơ sẩy thì ta sẽ biến thành một phế nhân. So với việc lựa chọn con đường ấy, chi bằng người hãy để cho đệ tử có tâm niệm trong lòng, lấy đó làm động lực mà tiến lên."
Lời nói vừa rơi xuống, trong sân lại im lặng hồi lâu. Chưởng môn nhìn y thật lâu, mới từ từ thu hồi khí thế. Áp lực tan biến, xương cốt trong cơ thể Nguyên Sam lại răng rắc kêu lên.
Xương sống bất giác cong xuống, áp lực đột ngột được giải phóng, thân thể trong trong lúc nhất thời không thể chịu nổi, từng đợt đau nhức thay phiên nhau ập đến, trên trán Nguyên Sam thấm ướt mồ hôi.
"Ngồi xuống đi." Chưởng môn mở lời, chính ông ta cũng đã ngồi xuống ghế đá, ngẩng mắt nhìn Nguyên Sam miễn cưỡng ngồi trở về. Sau đó, Chưởng môn chủ động nâng tay rót một ly nước trà cho đệ tử.
"Ba năm sau, bản môn và Ứng Thiên tông sẽ chọn ra một đệ tử dưới 50 tuổi để tham dự tỷ thí. Trận đấu này sẽ quyết định vị trí của Càn Thiên môn chúng ta và Ứng Thiên Tông.
100 năm trước, Càn Thiên môn là một Đại tông môn đứng hạng thứ 4. Nhưng trong một lần tỷ thí với Ứng Thiên Tông, một tu giả của bên họ đã giở trò ám toán khiến cho địa vị của Càn Thiên Môn rơi xuống hạng 5, thấp hơn vị trí của họ, thậm chí tông môn của chúng ta còn có đệ tử bị mất mạng.
Vì không phục kết quả ấy, khi đó chúng ta đã định ra một hiệp ước tái chiến vào 100 năm sau, chọn ra một đệ tử dưới 50 tuổi để so tài."
Chưởng môn nhấp một ngụm trà, chậm rãi thuật lại chuyện xưa, sau đó đặt ly nước trà xuống.
"Nguyên Sam, ngươi là hy vọng duy nhất để tông môn đoạt lại vị trí vốn có, tuyệt đối không thể xảy ra sai lầm."
Những năm qua, ông ta cũng đào tạo không ít đệ tử nhưng chẳng một ai có thể trong 50 tuổi mà đạt tới Kim Đan hoặc cao hơn. Ngược lại, Ứng Thiên tông thì đã sớm có đệ tử đột phá Kim Đan rồi. Chưởng môn cũng thực sự hết cách, cho đến khi Nguyên Sam bước vào Càn Thiên Môn.
Đây chính là cơ hội duy nhất!
Cơ hội để áp chế Ứng Thiên tông một lần nữa! Nhất định phải đòi lại mối thù cho sư muội!
Vì vậy ông ta không cho phép, tuyệt đối không cho phép xuất hiện bất kỳ biến cố nào. Năm đó sư muội cũng bởi vì một chữ tình mà thất bại. Tuy rằng Nguyên Sam và nàng khác nhau.
Sư muội thương nhớ tình lang. Mà Nguyên Sam lại nặng tình huynh đệ.
Nhưng tình cảm chung quy vẫn là một chữ tình, đều là thuộc về tình phách, tất cả đều tương đồng, vậy nên ông ta mới lo lắng đến vậy.
Nguyên Sam nghe xong, lặng người một lúc. Vừa định mở miệng thì khóe môi đã rịn ra một chút tia máu, y đưa tay gạt đi, đáp lại nói: "Đệ tử đã hiểu. Nếu như sư phụ đã ký thác, đệ tử sẽ dốc sức hoàn thành."
"Vậy thì... phát thệ đi." Chưởng môn chậm rãi nói.
Nguyên Sam khựng lại, đột nhiên ngẩng lên nhìn ông ta.
Ánh mắt ngưng trọng trong giây lát, Nguyên Sam nhắm mắt lại, gật đầu, lưu loát và kiên định nói:
"Dưới sự chứng giám của Thiên Địa, đệ tử Nguyên Sam xin thề: Ba năm sau trong trận tỷ thí giữa Càn Thiên Môn và Ứng Thiên Tông, ta sẽ đánh bại Ứng Thiên Tông, khôi phục lại vị trí vốn có cho Càn Thiên Môn. Nếu như thất bại, ắt sẽ chịu bảy kiếp hình phạt của Thiên Địa!"
Theo tiếng thề dõng dạc, dưới chân Nguyên Sam lóe lên một vòng sáng, đồng thời trên trán y cũng xuất hiện một trận pháp nhỏ màu vàng kim, sau đó chậm rãi tan đi.
Chưởng môn thấy thế, cuối cùng cũng hài lòng gật đầu.
Đường đường là một Chưởng môn, tất nhiên sẽ không thể làm ra chuyện bắt đệ tử lập lời thề rồi trở mặt. Hơn nữa, nghe lời nói của Nguyên Sam hôm nay, người ca ca đó đối với Nguyên Sam quả thực vô cùng quan trọng, không thể tách rời.
Nhưng quan trọng hơn hết chính là y đã chịu lập ra Thiên Địa khế ước — Lấy tính mệnh đặt cược so với uy h**p thì sẽ càng bảo đảm hơn.
Như vậy, sau này ông ta cũng không cần phải tốn công bức bách đối phương nữa.
Chưởng môn lập tức tâm tình sảng khoái, vỗ tay cười: "Tốt! Rất tốt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!