Chương 35: (Vô Đề)

Khi thấy người mở cửa chính là Nguyên Sam, đệ tử có ý đồ bất chính tìm đến đây lập tức bị doạ ngây người.

"Nguyên... Nguyên sư huynh."

Nguyên Sam lãnh đạm quét mắt nhìn tên đệ tử mới đến: "Người nào, đến đây làm gì?"

Tên đệ tử kia giống như bị á khẩu, lời nói đều kẹt lại ở cổ họng, lên chẳng được mà xuống cũng chẳng xong.

Rõ ràng bọn họ đã nói một khi Nguyên sư huynh đi vào Cấm tháp, ít thì nửa năm, nhiều thì vài năm mới ra ngoài kia mà?

"Nguyên sư huynh..." Hắn ta xấu hổ cười cười, "Ta... ta tới để thỉnh giáo sư huynh một vài vấn đề."

Hắn ta đang tính tìm đại một cái cớ cho qua, nào ngờ ở phía sau có người bước nhanh lên vài bước, cao giọng hỏi: "Này, tìm được tên Giang Vị Lâm đó chưa?!"

Đệ tử đứng trước mặt Nguyên Sam run lên một cái, run lập cập nhìn y.

Mà vẻ mặt của Nguyên Sam vẫn không có một tia gợn sóng, dường như đã sớm đoán được chuyện này, đôi đồng tử đen bóng lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đối phương.

"Khụ, không... không phải thế, Nguyên sư huynh! Chúng ta, chúng ta là đến..." Tên kia không ngừng rủa thầm đám người ở phía sau.

Đến khi những kẻ đó đi tới, nhìn thấy Nguyên Sam thì ai ai cũng đều chết khiếp.

Nguyên Sam quét mắt qua từng người một, khóe môi lạnh lùng nhếch lên: "Khung Kỳ Phong này là chỗ để các ngươi muốn tới là tới sao?"

"Không... không phải, Nguyên sư huynh!"

"Nguyên sư huynh..."

Nguyên Sam bước lên một bước, khí thế bộc phát làm cho cả đám đệ tử phải lùi xuống bậc thang. Y rũ mắt, lạnh lùng đảo qua đám người đang bị bức lùi: "Xúi giục gây chuyện, ức h**p đồng môn... thật đúng là tấm gương tốt của nội môn đệ tử."

"Không phải, chúng ta..."

"Không cần nói nữa." Nguyên Sam nắm chặt cổ tay áo: "Nếu các ngươi đã quên sự giáo huấn của sư môn, vậy thì để sư huynh như ta tự mình nhắc cho các ngươi nhớ lại."

......

Bên trong sân viện, Đường Nhuận Nhuận gióng tai nghe ngóng từng tiếng k** r*n ở phía ngoài, ngược lại cũng không lo lắng, nàng xoa xoa mặt, thầm nghĩ lát nữa phải đi cầu tình cho Nguyên Sam như thế nào trước mặt Chưởng môn.

Không biết qua bao lâu, tiếng động bên ngoài cuối cùng cũng biến mất.

Nguyên Sam trở vào, y quan không một chút cẩu thả, đuôi tóc buộc cao ngay ngắn rủ xuống vai, thần sắc bình hòa, thoạt nhìn không giống như vừa mới đánh cho người ta một trận, tựa hồ chỉ vừa đi ra ngoài một chuyến.

"Ngươi hạ thủ nặng quá, Chưởng môn sẽ lại gọi ngươi đến để trách phạt." Đường Nhuận Nhuận gối đầu lên cánh tay, chớp mắt nhìn y.

Nguyên Sam lắc đầu: "Không cần lo, nếu ca ca vẫn đang bế quan, ta rời đi một chuyến để không quấy rầy đến y cũng tốt."

"Ngươi vẫn chưa xong sao?" Đường Nhuận Nhuận hơi kinh ngạc.

Nguyên Sam chưa từng có chuyện đang bế quan giữa chừng mà lại đi ra.

Dĩ nhiên Nguyên Sam không thể nói thật là mình đã liều lĩnh đi vào Cấm tháp tầng 4, kết quả bị đánh cho nửa sống nửa chết. Y chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Hôm nay ta chỉ ra ngoài xem một chút."

— Bị đánh cho hồi thành dưỡng sức mà thôi.

Đường Nhuận Nhuận cảm thấy hiếm lạ, tỉ mỉ nhìn Nguyên Sam mấy lượt: "Vậy ngươi có cần căn dặn gì hay không?"

Nguyên Sam không thể không thừa nhận là trực giác của Đường Nhuận Nhuận vô cùng nhạy bén, y nói ra chuyện mình đã đặt thợ mộc đóng một chiếc giường gỗ nhỏ, khi nào người ta đem tới thì nhớ nhận giúp mình.

"Ahh, là cho con hồ ly ấy!" Đường Nhuận Nhuận lập tức nhớ ra, "Ca ca ngươi rất thích nó, đi đâu cũng ôm theo, nhìn đáng yêu lắm, bộ lông trắng tinh, xù xù mềm mại. Nhưng sao ngươi lại nghĩ đến chuyện làm cái giường gỗ cho nó? Chẳng lẽ ngươi cũng thấy nó dễ thương..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!