Bên này, Thiện Phàm Sinh được mấy đệ tử khiêng xuống núi.
Đệ tử có hỏi hắn về chuyện thiên địa khế ước có điều kiện như thế nào, hắn chỉ ứng phó một cách qua loa.
Lúc đưa ra điều kiện khế ước và lúc trả lời, hắn đều nói rất nhỏ, đám đệ tử này tự nhiên không biết hắn đã tiết lộ danh tính của người đứng phía sau.
Trên trán của Thiện Phàm Sinh lấm tấm mấy giọt mồ hôi lạnh, hắn tuyệt đối không thể để Tôn giả biết được, bằng không kết cục của hắn sẽ rất khó coi.
Đến tối, quả nhiên Thượng Hiền Tôn giả đã tìm đến.
"... Tôn giả." Thiện Phàm Sinh yếu ớt nằm trên giường.
Lục Vĩnh lạnh lùng liếc hắn một cái, sau đó hỏi thăm tình hình từ mấy đệ tử khác.
"Vậy là thực lực của Giang Vị Lâm còn cao hơn cả các ngươi sao?" Lục Vĩnh trầm giọng hỏi.
"Đúng vậy, thưa Tôn giả." Mấy đệ tử đáp.
Lục Vĩnh gật đầu, xem ra năm đó đối phương quả thực đã gặp được cơ duyên. 13 năm trước khi Lục trưởng lão thu nhận Nguyên Sam, ông cũng đã phát hiện ra chỉ trong nửa tháng mà Giang Vị Lâm đã từ một phàm nhân tiến cấp đến kỳ Luyện khí.
Biết được đối phương đã gặp được cơ duyên, nhưng tiếc thay thiên phú của y lại quá kém, vì vậy mới bị ném ra ngoại môn.
Dù sao cơ duyên cũng chỉ có hiệu lực trong một thời gian ngắn, không thể quyết định chuyện tương lai sau này.
Nhưng hiện tại xem ra, cơ duyên đó ắt hẳn là có liên quan đến công pháp tu luyện, như vậy thành tựu sau này cũng khó mà nói được. Chưởng môn lo lắng tình thân sẽ khiến Nguyên Sam bị phân tâm, cản trở việc tu hành, không hoàn thành được ước định 100 năm đó.
Mà tình hình hiện nay, đối phương rất có khả năng không chỉ dừng lại ở cảnh giới Trúc Cơ như một kẻ tầm thường. Nếu chưởng môn biết được, chưa chắc sẽ không đổi ý.
Lúc này mà diệt trừ, có lẽ vẫn còn quá sớm.
Sau khi hiểu rõ đầu đuôi sự việc, Lục Vĩnh quét mắt qua Thiện Phàm Sinh đang khẩn trương nằm trên giường, lạnh nhạt nói: "Ngươi ở nội môn bấy nhiêu năm mà lại không bằng một đệ tử ngoại môn. Nghĩ kỹ xem ngày sau nên đi con đường nào đi."
Nói xong Lục trưởng lão liền xoay người đi mất.
Mấy đệ tử vội vàng cung tiễn, ai nấy đều đổ mồ hôi, may mắn Tôn giả không trách phạt bọn họ.
Chỉ có Thiện Phàm Sinh là trong lòng hoảng loạn, cảm giác như bị Lục Vĩnh nhìn thấu tâm tư. Nghĩ đến Giang Vị Lâm có thực lực không tồi, lại thêm Nguyên Sam đã bước vào cảnh giới Kim Đan, hắn càng đau đầu, lúc này mới phát hiện mình đã nhúng chân vào vũng nước đục không nên dính tới.
Thế nhưng mệnh lệnh của Tôn giả, hắn không dám làm trái. Trong lòng Thiện Phàm Sinh lo lắng cực độ, chỉ sợ đến khi Nguyên Sam ra ngoài thì sẽ tìm hắn báo thù.
Các đệ tử bên cạnh vẫn xôn xao bàn tán, phần nhiều là không dám tin vào thực lực của Giang Vị Lâm, sau đó kèm theo tiếng mắng chửi.
"Được rồi, đừng nói nữa." Vì đạo nghĩa, Thiện Phàm Sinh nhắc nhở họ một câu.
Có đệ tử nghe vậy, không nhịn được nói: "Thiện sư huynh, có phải huynh đã lơ là việc tu luyện rồi không?" Ý tứ là hoài nghi thực lực của hắn.
Thiện Phàm Sinh nghe vậy cũng không nói gì. Hắn là người đã đích thân thể nghiệm.
Còn bọn họ, không tin thì tự đi mà thử.....
"Một mình ngươi có thể đánh bị thương bọn họ ư?" Đường Nhuận Nhuận không thể tin nổi.
Giang Vị Lâm nghe vậy cũng không giận, chỉ mỉm cười.
Đường Nhuận Nhuận do dự một lát, sau đó thở dài: "Được rồi được rồi, miễn là ngươi không chịu thiệt là được." Xem ra y cũng không giống như người chịu thiệt.
Nhưng về chuyện những người khác bị thương, Đường Nhuận Nhuận vẫn bán tín bán nghi, nhưng Giang Vị Lâm sống chết không chịu nói, nàng cũng không tiện gặng hỏi, chỉ nhìn thoáng qua cánh cửa gỗ phía sau rồi nặng nề thở dài.
Nàng lấy ra một đống đồ vật từ trong túi không gian, sau đó tự tay vẽ pháp trận trên cửa gỗ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!