Chương 33: (Vô Đề)

Giang Vị Lâm bị nóng mà tỉnh lại.

Lúc ngồi dậy Giang Vị Lâm mới ý thức được, đây là lần đầu tiên từ khi đến thế giới này bản thân mình đã ngủ say như thế. Y mơ mơ hồ hồ ngồi thẳng lên, vươn tay sờ qua chỗ bên cạnh, chăn đệm từ lâu đã vắng đi bóng người.

Trong lòng hơi ảo não, bản thân mình tu vi không đủ, lại còn dậy muộn hơn cả đứa nhỏ kia.

Giang Vị Lâm xuống giường khoác thêm áo ngoài, vừa mặc y phục vừa đẩy cửa bước ra, liền đối mặt với Đường Nhuận Nhuận đang bưng khay điểm tâm nhỏ đi tới.

Đường Nhuận Nhuận: "!"

Nàng đỏ mặt, vội vàng quay người đi, trách cứ: "Sao ngươi không mặc y phục chỉnh tề mà đã ra ngoài rồi!"

Giang Vị Lâm cúi đầu nhìn, không có gì, chỉ là cổ áo hơi mở một chút.

Y lặng lẽ cài lại vạt áo: "Ta xong rồi."

Lúc này Đường Nhuận Nhuận mới quay lại, đưa khay điểm tâm trong tay cho y: "Đây là bữa sáng của ngươi, bên trong chính sảnh còn có ít nước trà."

"Ngươi có thấy Nguyên Sam ở đâu không?" Giang Vị Lâm đưa mắt nhìn khắp sân, không thấy được bóng dáng quen thuộc.

"Y không nói với ngươi sao?" Đường Nhuận Nhuận hơi kinh ngạc, sau đó mới giải thích: "Nguyên Sam đã đến Cấm Tháp bế quan rồi."

Giang Vị Lâm hơi ngẩn ra, chậm rãi lắc đầu: "Không có."

"Việc quan trọng như thế mà cũng không nói với ngươi." Đường Nhuận Nhuận lẩm bẩm oán trách: "Mỗi lần Nguyên Sam đi Cấm Tháp, nhanh thì 1-2 tháng, lâu thì nửa năm. Thời gian này ta sẽ ở đây chăm sóc cho ngươi đôi chút."

Giang Vị Lâm nghe vậy vội vàng xua tay: "Không cần đâu." Ai lại để một tiểu cô nương nhỏ tuổi hơn mình chăm sóc bao giờ.

"Sao lại không cần." Đường Nhuận Nhuận thở ra một hơi: "Nếu lại có kẻ đến gây sự, ngươi chỉ là một tu sĩ Luyện Khí thì phải ứng phó như thế nào?"

Tuy nàng không nhìn ra được tu vi của Giang Vị Lâm nhưng đã mặc định rằng y không thể cao hơn mình được. Nhiều năm ở ngoại môn thì có thể tu hành được cái gì? Không cảm nhận được linh khí trên người y cũng tương đương với việc đối phương cực kì yếu ớt, khả năng cao hơn là ngay cả Luyện Khí cũng chưa thành tựu.

Giang Vị Lâm nghe vậy cũng không giải thích, chỉ hỏi: "Cô nương tên gì?"

"Đường Nhuận Nhuận." Nàng theo bản năng đáp, nói xong thì lại tức giận: "Đến cả chuyện này mà Nguyên Sam cũng không nói với ngươi à!"

Giang Vị Lâm hơi nghiêng đầu, xấu hổ ho nhẹ một tiếng, châm chước nói: "Hình như đã từng nói, chỉ là ta không nghe rõ."

Xong rồi liền chuyển đề tài: "Vậy cô nương ở tại nơi nào?"

Đường Nhuận Nhuận chỉ về hướng một gian phòng: "Đồ đạc ta đã dọn tới rồi, có chuyện gì thì cứ đến tìm ta."

"Đa tạ." Giang Vị Lâm gật đầu, bưng phần điểm tâm của mình đi vào chính sảnh. Trên bàn gỗ lim có bày thêm một vài đĩa rau xanh.

Nghĩ bụng sắp tới mình cũng phải bế quan tu luyện, y liền ăn nhiều hơn, phân nửa bàn cơm đều bị y quét sạch.

Sau khi mang chén đũa đi rửa, Đường Nhuận Nhuận phải xuống núi một chuyến đi lĩnh bổng lộc.

Đặt chén bát đã rửa sạch lên bàn để ráo, Giang Vị Lâm lấy khăn vải lau tay. Vừa bước ra khỏi nhà bếp thì đã nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Giờ này ai lại tìm đến đây?

Y chỉnh lại ống tay áo đã xắn lên lúc rửa chén, bàn tay vẫn mang theo hơi lạnh vì ngâm nước đưa lên mở chốt cửa ra. Cửa vừa mở, bóng dáng của mấy người liền hiện ra trước mắt.

"Không uổng công chúng ta đã lên tới tận đây. Ngươi chính là tên đệ tử ngoại môn mà Nguyên sư huynh mang về đấy à?" Người cầm đầu vừa nhìn thấy Giang Vị Lâm liền túm lấy cánh tay y, tựa hồ sợ y bỏ chạy.

Giang Vị Lâm lập tức hiểu rõ người đến không có ý tốt, nhưng ngoài chuyện cảnh giác, trong lòng y càng nghi hoặc nhiều hơn, những kẻ này đến đây có mục đích gì?

Hôm qua có kẻ khiêu khích mà đã bị phạt rồi, sao hôm nay lại nối tiếp nhau tìm tới?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!