Chương 32: (Vô Đề)

"Vị này chính là đệ tử thân truyền của Chưởng môn, Nguyên Sam đúng không?" Một nam tử khoảng hơn 20 tuổi, dẫn theo mấy người đệ tử khác trực tiếp tìm đến nơi ở của y.

Ban đầu nơi ở của Nguyên Sam là trên đỉnh núi cùng một chỗ với Chưởng môn. Nhưng từ khi y tấn chức đến Kim Đan, chiếu theo quy củ trong tông môn, y đã được phân riêng cho một ngọn núi độc lập.

"Có chuyện gì?" Ngay trên đường trở về đỉnh núi của mình, Nguyên Sam đã bị chặn lại, hiển nhiên không phải là chuyện gì tốt.

Nguyên Sam dừng bước, mặt không biểu tình nhích người lên trước che chắn cho Giang Vị Lâm. Mặc dù hôm qua đã bị trọng thương nhưng hôm nay thần thái tuấn dật của y vẫn không suy giảm, đôi mắt đen như mực phảng phất vẻ lạnh lùng.

Nam tử kia thấy vậy liền cau mày.

Bọn họ chưa từng quen biết Nguyên Sam, thậm chí có thể nói là không có cơ hội tiếp xúc. Tiểu tử này dựa vào thân phận là đệ tử Chưởng môn mà đã từ chối sự tiếp cận của họ không biết bao nhiều lần. Oán khí trong lòng họ đã sớm tích tụ từ lâu.

Đều là đệ tử trong tông môn, thái độ của y cao cao tại thượng như thế làm gì?

Chẳng qua chỉ mới là Kim Đan thôi, thực chất vẫn là một tên nhóc mười mấy tuổi!

"Hahaha, Nguyên sư huynh, thật ra cũng không có chuyện gì lớn. Ngươi đã nhập môn hơn mười năm rồi nhưng chúng ta vẫn chưa có dịp để kết giao. Hôm nay hiếm hoi lắm mới gặp được, không biết Nguyên sư huynh có chịu nể mặt hay không?" Nam tử kia gượng gạo cười, làm bộ hào sảng nói.

Thần sắc của Nguyên Sam hơi dừng, ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Để dịp khác đi."

Y phải dẫn ca ca làm quen với nơi này, so với người ngoài thì ca ca mới là quan trọng nhất.

Nam tử còn định khách sáo mấy câu trước khi vào chủ đề chính, nào ngờ Nguyên Sam lại cự tuyệt thẳng thừng như vậy. Gương mặt hắn ta lập tức sa sầm.

"Nguyên sư huynh, chúng ta tôn trọng gọi ngươi một tiếng 'sư huynh', ngươi cũng đừng quá xem thường người khác như vậy!"

Ngày thường kẻ có ác cảm với Nguyên Sam chỉ giới hạn ở nhóm đệ tử dưới trướng các trưởng lão. Nhưng hôm nay việc Nguyên Sam đã phá lệ, ngang nhiên đưa một đệ tử ngoại môn vào nội môn lại là chuyện hoàn toàn khác!

Xưa nay Nguyên Sam ít khi lộ diện, gần như chưa từng có giao du với các đồng môn. Mỗi lần xuất hiện, y đều mang theo cái danh "thiên tài", ngoài việc được một số đệ tử đem lòng ngưỡng mộ thì cũng kéo thêm không ít sự thù ghét.

Tên nhóc đó là ai cơ chứ? Chẳng phải chỉ được Chưởng môn thu nhận thôi sao? Cứ như vậy mà tự nhận là thiên tài à?

Thế nên hôm nay mới có nhiều đệ tử đi theo nam tử kia, muốn nhìn cho rõ Nguyên Sam rốt cuộc có bản lĩnh gì.

Nguyên Sam thản nhiên nhìn họ, trong mắt tràn đầy vẻ khó hiểu.

Từ bao giờ mà mình đã trở thành người xem thường đồng môn rồi?

Giang Vị Lâm liếc qua nhóm người đang khí thế bừng bừng trước mặt, lập tức hiểu rõ tình huống. Nếu những kẻ này có tu vi thâm hậu, y cũng sẽ án binh bất động. Nhưng kẻ cầm đầu chẳng qua mới chỉ là Trúc Cơ tầng sáu, cảnh giới vẫn còn chưa ổn định, hẳn là chỉ vừa mới đột phá mà thôi.

Như vậy, cho dù có động thủ thì cũng không có gì phải sợ.

Giang Vị Lâm vừa định mở lời thì đã bị Nguyên Sam kéo lại, giữ chặt bên cạnh mình.

"Hôm nay ta thật sự có việc, chẳng qua ta chỉ từ chối một lời mời, vậy mà các ngươi đã gán cho ta một tiếng xấu như vậy." Nguyên Sam hừ lạnh, "Có phải bởi vì ta dẫn theo một người ngoại môn nên các ngươi mới bất mãn hay không? Nếu có bản lĩnh sao các ngươi không đi đoạt hạng nhất trong cuộc tỉ thí, sau đó đường hoàng mà nói chuyện với trưởng lão và Chưởng môn một tiếng!"

Nguyên Sam vạch trần bộ mặt của họ không chút lưu tình, y lười phải nói chuyện vòng vo tam quốc.

Nam tử kia ngẩn ra, nghiến răng cười gượng: "Nguyên sư huynh hiểu lầm rồi, ta nào có nói vậy..."

"Thế thì nói đi, các ngươi dẫn đông người đến đây để làm gì? Chẳng lẽ..." Nguyên Sam liếc qua từng gương mặt, ánh mắt lạnh lùng, "... đều muốn mời ta đi uống rượu à?"

Nguyên Sam vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng khí thế bộc lộ ra đã áp lực đến mức khiến nam tử đối diện bất giác phải khom lưng, giống như đang chịu đựng một sức nặng khủng khiếp.

Một đứa nhóc... cho dù là Kim Đan, sao lại có được uy thế kinh người như vậy!

Ở bên cạnh, một nam nhân trung niên cũng bị khí thế của Nguyên Sam chấn nhiếp, gã lập tức bước lên quát lớn: "Phải thì đã sao! Ngươi chỉ là một đứa nhóc, tuổi còn nhỏ mà đã kiêu ngạo càn rỡ như thế rồi! Cư nhiên dám phá bỏ quy củ để đưa đệ tử ngoại môn vào nội môn! Ngươi thật đáng bị trừng phạt một phen!"

Nam tử trẻ tuổi nghe vậy thì trợn mắt, thầm mắng trong bụng: Lão già chết tiệt, ngươi nói cái gì thế! Như vậy chẳng phải tự đổ tội lên đầu mình rồi sao, còn tạo điều kiện cho người khác danh chính ngôn thuận mà phản kích nữa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!