Dĩ nhiên Giang Vị Lâm vẫn không quên mục đích của mình khi đến đây. Y xem qua thương thế của Nguyên Sam trước rồi mới trèo lên giường.
"Ca ca đến mà cũng không quên mang theo hồ ly sao?" Nguyên Sam thấy con hồ ly trong lòng Giang Vị Lâm, nhịn không được nói, bàn tay lại ngứa ngáy muốn ném nó đi lần nữa.
"Đừng lộn xộn." Giang Vị Lâm cảnh cáo nhìn y một cái.
Lúc này Nguyên Sam mới ngoan ngoãn rụt tay lại.
"Ca ca, là Tống Thanh sư huynh đã dẫn ngươi vào sao?" Nhớ tới người vừa theo sát phía sau, Nguyên Sam lại hỏi.
Giang Vị Lâm gật đầu.
"Tống sư huynh tốt quá, việc gì cũng chịu giúp ca ca." Giọng điệu của Nguyên Sam mang theo sự ẩn ý.
"Tống sư huynh quả thực là người tốt, sau này ngươi phải lễ phép với huynh ấy hơn." Nghĩ đến hành vi khi nãy, Giang Vị Lâm nhịn không được nhéo nhẹ mặt Nguyên Sam.
Nguyên Sam có chút cứng đờ, hơi nghiêng đầu tránh đi: "Vì sao Tống sư huynh lại đối xử tốt với ca ca như thế?"
"Tốt lắm sao?" Giang Vị Lâm suy nghĩ một chút, "Chỉ là bằng hữu thôi. Nếu Tống sư huynh gặp chuyện khó khăn, ta tất nhiên cũng sẽ giúp đỡ."
Nguyên Sam trầm mặc, lặng lẽ nắm lấy bàn tay Giang Vị Lâm: "Ca ca, ta cảm thấy không giống nhau..."
"Không giống thế nào?"
Nguyên Sam do dự giây lát, lắc đầu. Y cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy Tống Thanh đối với ca ca có hơi khác biệt: "Nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải dậy sớm."
"Ngươi bị thương mà cũng muốn dậy sớm ư?" Giang Vị Lâm cũng không để ý, nghe vậy thì hơi ngạc nhiên hỏi.
"Thương thế nhỏ thôi, không đáng ngại. Ngày mai ta vẫn phải tiếp tục thi đấu." Nguyên Sam miết miết lớp băng vải nơi cổ tay.
"Sư phụ đã dặn ngươi như vậy sao?" Giang Vị Lâm nhíu mày.
"Không phải. Nếu như ta không đi, tỷ thí cũng sẽ không lưu tình." Thanh âm Nguyên Sam trầm thấp, ánh mắt chậm rãi rơi xuống thân ảnh bên cạnh, "Nếu không giành được vị trí thứ nhất, ta cũng không biết đến bao giờ mới có thể dẫn ca ca vào nội môn nữa."
Giang Vị Lâm nghẹn lời. Ánh mắt chạm đến băng gạc cùng vết thương trên người Nguyên Sam, bàn tay bất giác đặt lên đầu đối phương, xoa nhẹ, sau đó nghiêng người ôm y: "Nguyên Sam..."
Giang Vị Lâm thở dài, không biết nên nói gì cho phải.
Đứa nhỏ này đối với mình là một mảnh chân tình, ngày sau cho dù thế nào y cũng tuyệt đối không thể cô phụ Nguyên Sam.
Nguyên Sam ngửi mùi hương quen thuộc trên người ca ca, sự bất an trong lòng đối với Tống Thanh cũng dần dần bình ổn. Y từng nghi ngờ, mười mấy năm xa cách liệu có làm nhạt phai tình cảm của mình dành cho ca ca hay không.
Nhưng khi gặp lại, Nguyên Sam mới biết...
Y vẫn rất thích, rất thích.
Thích đến mức muốn trao hết những điều tốt nhất cho ca ca.
"Ca ca, ta thật sự rất thích ngươi." Nguyên Sam không nhịn được nói.
Giang Vị Lâm ôm đối phương, nhẹ nhàng bồi đáp: "Ta cũng rất thích Nguyên Sam."
Nguyên Sam ngẩn ra một chút. Y luôn cảm thấy thứ "thích" của mình và ca ca không giống nhau, nhưng tạm thời cũng suy nghĩ không thông được. Dù sao ca ca cũng đã đáp lại, ca ca cũng thích mình.
Trong lòng lập tức vui sướng, ngay cả những vết thương đau đớn trên người cũng dường như không còn nữa.
"Ngủ đi, ngày mai ta sẽ đứng dưới đài nhìn ngươi." Giang Vị Lâm biết có những chuyện khuyên nhủ cũng vô ích, nếu Nguyên Sam đã muốn thì cứ để y làm.
Cùng lắm thì... đến lúc đó mình chuẩn bị sẵn đan dược trị thương là được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!