Chương 30: (Vô Đề)

Giang Vị Lâm không dám nhìn quá lâu, chỉ liếc qua một cái rồi lập tức thu hồi tầm mắt.

Trực giác của tu giả thường vô cùng mẫn cảm, nhìn nhiều tất nhiên sẽ bị phát hiện, người có tu vi càng cao lại càng dễ dàng phát giác.

"Vị Lâm?" Vừa mới quay đầu, bên tai đã vang lên tiếng gọi.

Giang Vị Lâm một lần nữa dừng bước, không biết Tống Thanh đã đến đây từ khi nào, hiện tại đang đứng bên cạnh mình, y vội nói: "Tống sư huynh?"

Sau đó mới nhớ ra vừa nãy đối phương cũng ở trên cao đài cùng với Chưởng môn, chắc là đã biết được mấy phần tình huống.

Dường như hiểu được tâm sự trong lòng Giang Vị Lâm, Tống Thanh đưa tay ra hiệu im lặng: "Đợi lát nữa ta sẽ đến tìm ngươi."

Giang Vị Lâm mím môi, gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Ra khỏi Dược viên, vừa mới đi được mấy bước, đã có một nam tử ôm bạch hồ chạy tới: "Giang huynh, hồ ly của ngươi đây!"

Thì ra trong lúc tỉ thí, Giang Vị Lâm đã ném bạch hồ cho một đệ tử khác trông hộ, bản thân y lên tiên đài để dìu Nguyên Sam đi xuống. Sau đó muốn tìm lại bạch hồ cũng dễ thôi, nhưng vấn đề ở đây không phải là dễ tìm hay khó tìm, mà là y đã thực sự quên mất.

Giang Vị Lâm vội vàng nhận lấy hồ ly, ôm vào lòng: "Đa tạ."

Đến ân nhân của mình mà cũng quên, Giang Vị Lâm cảm thấy ảo não.

"Không sao, không sao." Nam tử liên tục xua tay, ngược lại tỏ vẻ áy náy, nói lúc nãy chính mình đã ngăn cản không cho Giang Vị Lâm lên đài, suýt nữa để cho Quảng Húc bị Ma tu mê hoặc giành được phần thắng.

"Chuyện này mọi người cũng không biết." Giang Vị Lâm mỉm cười, nếu phải nói thì phần lớn lỗi lầm vẫn thuộc về trưởng lão và Chưởng môn.

Y ôm hồ ly, cùng Long Khánh rời khỏi nội môn.

Dọc đường đi Long Khánh hết sức kinh ngạc, nói: "Ngươi quen biết với Đại đệ tử dưới trướng Chưởng môn, vậy mà lại chưa từng nói cho ta biết, thật là không có nghĩa khí gì cả..."

Giang Vị Lâm bất đắc dĩ nói: "Chuyện này là lỗi của ta, Long huynh xin đừng trách."

Bởi vì... lúc trước y cũng không dám chắc Nguyên Sam có nhận ra mình hay không.

Về đến ngoại môn, hai người liền tách ra.

Giang Vị Lâm quay lại căn nhà gỗ của mình, trong phòng vẫn còn lại dấu vết bừa bộn của chầu uống rượu tối qua, kiện ngoại sam hăng hắc mùi rượu của Tống Thanh vẫn còn được treo trên giá áo, bên cạnh đó là chiếc giường nhỏ được dựng tạm thời và chăn đệm đã dùng qua.

Y dọn dẹp chiếc giường gỗ, bấm một thuật tẩy trần cho áo khoác của Tống Thanh để tối nay đối phương ghé qua thì có thể mang về. Xong xuôi, Giang Vị Lâm ngồi xuống ghế gỗ chờ đợi.

Đêm đến, gió lạnh ngoài cửa thổi vào, len lỏi qua khung cửa sổ cũ kỹ.

Giang Vị Lâm thắp một ngọn nến, vừa nhắm mắt tu hành vừa lặng lẽ chờ.

Sự việc hôm nay quả thực đã khiến cho y mở mang tầm mắt.

Chỉ một tia thần thức của tu giả kỳ Phân Thần thôi cũng có thể ngang nhiên tác oai tác oái dưới mí mắt của tu sĩ Nguyên Anh, nếu chân thân thực sự xuất hiện, sợ rằng chỉ có các nguyên lão trong tông môn mới đủ sức đối phó.

Huống chi, đây mới chỉ là phần nổi của thế giới Ma tu.

Mình vẫn đang quá chậm, quá chậm...

Nghĩ vậy, Giang Vị Lâm lấy bộ Tẩy Tuỷ công pháp ra, lật đến tầng thứ 3. Y mới chỉ đột phá tầng 2 chưa đầy mấy năm, nếu bây giờ đánh liều đi tu luyện tầng 3... liệu có bị bạo phát mà chết hay không?

Nhưng tầng 2 vẫn là quá yếu, xa xa chưa đủ.

Nếu hôm nay y có tu vi cao hơn một chút, y đã có thể thay Nguyên Sam nói vài câu, cho dù chỉ là tạm dừng trận đấu lại để điều tra cũng tốt.

Chỉ tiếc y vẫn chỉ là một tu giả Trúc Cơ, lời nói ra không có trọng lượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!