Chương 3: (Vô Đề)

Đã xác định trong thời gian ngắn phải mang theo đứa nhỏ này, Giang Vị Lâm lên tiếng hỏi: "Ngươi tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

Y chỉ thuận miệng hỏi một câu, cũng không thật sự trông mong tiểu hài tử có thể đáp lại, tuổi của nó vẫn còn quá nhỏ, có lẽ vẫn chưa biết được một con chữ nào.

Nào ngờ đứa nhỏ thật sự trả lời: "Nguyên... Nguyên Sam, ba tuổi."

Nguyên Sam?

Ánh mắt Giang Vị Lâm nhìn tiểu hài tử hơi ngưng đọng: "Nguyên Sam nào?"

Tựa hồ sợ Giang Vị Lâm chê bỏ, Nguyên Sam vội vàng muốn thể hiện bản thân. Nó đưa tay lấy cành gỗ nhỏ bên cạnh, ở chỗ đất mềm cẩn thận viết xuống hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

"

"

Nét chữ vụng về, nhưng Giang Vị Lâm vẫn nhận ra được.

Trong lòng y hơi kinh ngạc. Một là ngạc nhiên với chuyện một tiểu hài tử nghèo khổ cư nhiên biết viết chữ, hai là bởi trong đó có một chữ quen thuộc.

Nếu y nhớ không lầm, trong tên của nam chủ cũng có chữ "Nguyên".

Không lẽ...? Hay chỉ là do y đã quá đa nghi, vừa mới gặp hai vai phụ trong nguyên tác nên trong lòng trở nên nhạy cảm, nghĩ đến nam chủ hiện tại cũng là một đứa trẻ nên mới sinh ra nghi ngờ?

Giang Vị Lâm không để lộ sắc mặt, thản nhiên hỏi: "Là ai dạy ngươi viết chữ?"

Nguyên Sam cúi đầu nhìn chữ viết trên mặt đất, không thấy rõ sắc mặt, ngón tay nhỏ cào nhẹ lên mặt đất. Hồi lâu sau, nó ngẩng đầu ngoan ngoãn trả lời: "Một... một vị tiên sinh."

Tiên sinh?

Giang Vị Lâm hơi cụp mắt, quét nhìn dáng vẻ ngây ngô của Nguyên Sam, lại nhìn đến gương mặt hốc hác vì bị đói lâu ngày của đứa nhỏ.

Ba tuổi đầu, vậy mà gầy trơ cả xương cốt.

Giang Vị Lâm đưa tay xoa nhẹ mái tóc đứa nhỏ, đầu ngón tay lướt qua những sợi tóc, hỏi: "Thật sự không nhớ phụ mẫu của ngươi là ai sao?"

Nam chủ trời sinh thông minh, ký ức xuất chúng, cho dù là chuyện thời thơ ấu cũng khó mà quên được.

Nguyên Sam lắc đầu: "Không có nương... không có."

Nói xong thì an tĩnh ngồi ở chỗ đó, chỉ ngước mắt nhìn Giang Vị Lâm, ánh mắt đen nhánh, gương mặt gầy gò và tiều tụy, nhìn qua thật khiến người ta xót xa.

Giang Vị Lâm lặng lẽ nhìn nó hồi lâu, sau đó thở dài.

Có lẽ là y đã nghĩ nhiều rồi, nào có đạo lý vừa nhặt một đứa trẻ bên đường thì đã nhặt đúng nam chủ.

Mà hài tử này cũng xem như hiểu chuyện, Giang Vị Lâm vốn dĩ không thích trẻ con, nhưng loại trẻ con yên tĩnh như thế này thì vẫn có thể chấp nhận được.

Giang Vị Lâm thả lỏng, lại hỏi: "Vì sao lại muốn đi theo ta?"

Nguyên Sam chớp chớp mắt, yên lặng nắm lấy bàn tay đang xoa đầu mình, nói nhỏ: "Thích... thích."

"... Thích ta xoa đầu ngươi?"

Nguyên Sam hơi ngẩn ra, dường như chính bản thân nó cũng có chút không hiểu, chỉ lặp lại: "Thích, ấm ấm."

Một lát sau, nó chỉ ra đầu hẻm, nhỏ giọng nói: "Tạ... tạ ca ca."

Chắc là cảm tạ vì Giang Vị Lâm đã đuổi bọn trẻ kia đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!