Chương 28: (Vô Đề)

"Tống sư huynh? Ngươi tỉnh rồi."

"Tối qua ta..."

"Đều do đứa nhỏ Nguyên Sam đó chuốc say sư huynh."

Trong cơn mơ màng, Nguyên Sam cảm thấy bên tai mình vang lên một vài giọng nói. Khi ý thức dần trở về, chuyện tối qua cũng từng chút từng chút hiện lên trong đầu. Hình như mình đã...

"Ca ca, hôn ta."

"Đừng làm loạn."

"Ca ca, ta thích ngươi lắm, ta muốn mang ngươi đi."

"Mau ngủ."

"Ca ca, trước kia ngươi luôn hôn ta mà, ta muốn ngủ chung với ca ca."

"——"

Nguyên Sam lập tức tỉnh hết cả người!

Tối qua mình đã làm cái gì vậy chứ!

Xong rồi, Tống Thanh không làm trò mất mặt, ngược lại người mất mặt từ đầu tới cuối chính là mình!

Ca ca sẽ nghĩ mình như thế nào đây!

Trong lúc nhất thời, Nguyên Sam thậm chí không dám mở mắt, không dám "tỉnh lại". Y giống như một con rùa rụt cổ, cố chấp nhắm nghiền mắt, mãi đến khi âm thanh của ca ca càng lúc càng rõ ràng.

"Tống sư huynh, chỗ của ta không có nhiều giường, tối qua ta đã tạm thời ghép một cái cho ngươi. Ngươi chờ một chút, ta đi mặc thêm y phục đã—"

Cái gì? Ca ca không mặc y phục!!

Nguyên Sam lập tức "vút" một tiếng từ trên giường bật dậy.

Đập vào mắt chính là một tấm lưng trần trắng trẻo, Nguyên Sam phản xạ nhanh như chớp chộp lấy tấm chăn bọc lấy cả người Giang Vị Lâm!

"Nguyên Sam? Tỉnh rồi sao?" Giang Vị Lâm bị động tác bất ngờ của đối phương dọa giật mình, vội vàng thu lại luồng linh lực đang khởi động muốn tấn công.

Nguyên Sam quấn chặt ca ca trong chăn, từ phía sau vòng tay ôm eo Giang Vị Lâm, thuận thế tựa cằm lên vai y.

"Vâng, ca ca, chào buổi sáng." Giọng của Nguyên Sam hơi khàn, chính là tác dụng của việc hôm qua đã uống quá nhiều rượu.

Tống Thanh ở phía trước đang chống tay lên bàn, từ góc tường bước ra. Dường như hắn đang đau đầu dữ dội, mí mắt khép hờ, mày cũng nhíu chặt. Nhìn thấy hai người đang ôm nhau thì động tác liền ngưng hẳn.

Hắn vội vàng dời ánh mắt qua chỗ khác, làm như vô tình nhắc nhở: "Đệ đệ của ngươi cũng không còn nhỏ nữa, nên tách giường mà ngủ thôi."

Giang Vị Lâm không hiểu vì sao đối phương lại không nhìn thẳng mình, nhưng nghe vậy cũng cảm thấy có lý: "Đêm qua là tình huống bất ngờ, sau này chúng ta đương nhiên sẽ ngủ riêng."

Nói rồi, y nghiêng đầu nhìn Nguyên Sam: "Lần sau ngươi đừng uống nhiều như vậy nữa, có biết chưa?"

Nguyên Sam chỉ siết chặt vòng tay hơn, vùi đầu vào vai ca ca, không nói một lời.

"Ta đi trước, lát nữa gặp lại trong nội môn." Ánh mắt của Tống Thanh vô thức lướt qua mắt cá chân để lộ ra ngoài của Giang Vị Lâm, bước chân đang không vững lại càng thêm loạng choạng, vội vàng đi mất.

Cửa phòng nhanh chóng khép lại, động tác muốn gọi người của Giang Vị Lâm cũng bị cắt ngang, khó hiểu vì sao Tống Thanh lại hấp tấp như thế, vẫn chưa tỉnh rượu sao.

Người đã đi rồi, cũng nên dạy dỗ kẻ đêm qua đã uống say rồi làm loạn này một chút thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!