Đối diện với một thiếu niên chưa trưởng thành, cuối cùng Giang Vị Lâm cũng không thể nặng lời quở trách.
Y cúi người nhặt hồ ly lên, ôm trở lại vào lòng, hai người cùng nhau ngồi xếp bằng dưới gốc cây râm mát.
Cách biệt nhiều năm, trước mắt chỉ có thể hỏi han nhau tình hình dạo gần đây thế nào. Giang Vị Lâm dùng ngón tay vuốt nhẹ bộ lông trắng muốt của hồ ly trong ngực, thả lỏng thân mình dựa vào gốc cây phía sau.
Không lâu sau đó, bàn tay y đã bị một hơi ấm bao bọc lại.
"Nhiều năm qua không phải ta cố ý không đi tìm ca ca." Nguyên Sam nghiêng đầu, mái tóc bị Giang Vị Lâm làm rối rũ xuống sống lưng thẳng tắp. Lãnh ý trong mắt y dần dần tan đi, thay thế bằng một ngọn lửa nóng bỏng.
"Ta vẫn luôn nhớ đến ca ca."
Giang Vị Lâm mím môi, ngượng ngùng khen ngợi: "Nguyên Sam trí nhớ thật tốt."
Nghe vậy, ánh mắt Nguyên Sam chợt ngưng trọng, hiển nhiên không muốn nghe câu trả lời này. Y chủ động dán sát người lại, hỏi: "Vậy ca ca thì sao? Ca ca vẫn luôn nhớ đến ta có đúng không?"
Cho nên mới vào nội môn xem thi đấu.
"Tất nhiên rồi." Giang Vị Lâm cũng không giấu giếm, "Lần này ta đến chính là muốn gặp ngươi."
Động tác của Nguyên Sam tạm dừng, ngay sau đó lại nhích gần thêm một chút nữa, chủ động hỏi: "Ca ca còn muốn ở bên ta hay không?"
Câu hỏi này có phần kỳ lạ.
Nhưng Giang Vị Lâm cũng không quá đắn đo, chỉ đơn giản trả lời: "Nếu có thể, đương nhiên là muốn."
Nhận được câu trả lời này, cảm xúc của Nguyên Sam đột nhiên tăng vọt. Y bổ nhào tới gắt gao ôm lấy Giang Vị Lâm: "Ca ca, vậy thì ta sẽ đón ngươi vào nội môn, có được không?"
Mười mấy năm qua, lý do để Nguyên Sam không ngừng nỗ lực và liều mạng tu luyện cũng chính là vì ngày này.
Giang Vị Lâm sửng sốt, theo thói quen đưa tay lên xoa xoa mái tóc đối phương: "Nội môn sẽ không nhận ta."
"Chuyện này ca ca không cần bận tâm." Nguyên Sam ôm eo y thật chặt, lại vùi mặt vào hõm cổ Giang Vị Lâm, "Chỉ cần ta giành được hạng nhất trong trận tỷ thí lần này, ta có thể dẫn ca ca vào nội môn."
Nghe một câu này, Giang Vị Lâm dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Y thử hỏi: "Ngươi đã thương lượng cùng với Chưởng môn hay chưa?"
"Tất nhiên."
Nếu chuyện này đã được quyết định từ trước, vậy thì Nguyên Sam 16 tuổi đột phá kỳ Kim Đan, e rằng cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên.
"Lấy thực lực của ta, đoạt hạng nhất là chuyện dễ như trở bàn tay." Giọng điệu của Nguyên Sam vẫn trầm thấp nhưng lại không giấu được vẻ đắc ý.
Giang Vị Lâm nhất thời cảm động. Lúc đầu y đã nghĩ đứa nhỏ này còn nhớ đến mình đã là may mắn lắm rồi, nhưng bây giờ mới biết, Nguyên Sam không chỉ nhớ mà vẫn luôn muốn dẫn mình đi theo.
Thực sự đúng như lời Nguyên Sam đã từng nói: "Ta sẽ luôn nhớ tới ca ca."
Cảm giác xa cách mười mấy năm dần dần phai nhạt. Giờ phút này Giang Vị Lâm đã tìm lại sự thân thuộc năm xưa, bàn tay đang sờ lên mái tóc thiếu niên cũng chậm rãi trượt xuống, ôm Nguyên Sam vào lòng, thật lòng khen ngợi: "Nguyên Sam đúng là một thiên tài."
Lời nói này không sai. Ngay cả nam chủ có tư chất xuất chúng cũng phải đến 20 tuổi mới đạt tới kỳ Kim Đan, mà Nguyên Sam chỉ vừa tròn 16 tuổi.
Mười mấy năm ở tại nội môn, bình thường Nguyên Sam rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác, cũng không thân cận với bất kỳ ai. Nhưng từ khi bản thân đột phá Kim Đan, thái độ của mọi người lập tức thay đổi, ai ai cũng muốn kết giao với mình.
Thiên tài, thiên chi kiều tử, Kim Đan trẻ tuổi nhất đại lục... Đó là vô số lời ca tụng mà mọi người đã dành cho Nguyên Sam.
Thế nhưng chuyện được mọi người tung hô hay đến cả chưởng môn khen ngợi, Nguyên Sam cũng không cảm thấy có mảy may vui sướng.
Vậy mà lúc này, chỉ một câu "ngươi là thiên tài" của ca ca lại khiến cho cõi lòng y không ngừng rung động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!