Chương 26: (Vô Đề)

Tại võ trường có tổng cộng năm tòa Tỷ Tiên Đài.

Tỷ thí được tiến hành theo hình thức rút thăm, chia thành nhiều vòng. Vòng thứ nhất sẽ đào thải một nửa số người, các vòng sau cũng lần lượt như vậy, cho đến khi còn lại 10 người cuối cùng bước vào chung kết.

Nếu tổng số người tham gia là số lẻ thì sẽ có người bốc trúng phiếu trống, trực tiếp vào vòng sau.

Khi Giang Vị Lâm và Long Khánh chạy đến võ trường, đã có vô số đệ tử chen chúc ở đó. Trên năm tòa Tỷ tiên đài cũng đã có từng cặp đệ tử đang đứng chờ, có người khom lưng cảnh giác , có người tiêu sái đứng thẳng, chỉ chờ Trưởng lão đứng gần đó ra lệnh một tiếng sẽ lập tức xuất chiêu tấn công đối thủ.

Giang Vị Lâm nhìn những gương mặt xa lạ trên tiên đài, thần sắc lãnh đạm hoàn toàn không hòa hợp với bầu không khí hoan hô sôi nổi khắp bốn phía, thậm chí bởi vì bị người xung quanh chen lấn nên hơi cau mày.

"Giang huynh, hay là chúng ta lùi về phía sau một chút cũng được." Long Khánh nhận ra cảm xúc của y, lên tiếng đề nghị.

Nhưng Long Khánh cũng không nỡ, lùi ra sau rồi thì sẽ không thấy rõ được.

Giang Vị Lâm lắc đầu, bất đắc dĩ phải nói to hơn giữa dòng người huyên náo: "Long Khánh, thiếu niên Kim Đan ấy có đến thật không?"

Chưa đợi Long Khánh gật đầu, một đệ tử bên cạnh nghe thấy đã vội chen ngang: "Đương nhiên rồi! Chúng ta tới đây cũng là vì muốn xem vị đệ tử quan môn của Chưởng môn đó! Mới 16 tuổi đã đột phá Kim Đan! Đó chính là thiên tài!"

"Khi nào thì y sẽ lên đài?" Giang Vị Lâm thuận miệng hỏi.

"Cái đó thì ta không biết, phải xem y bốc được thăm số bao nhiêu."

Bên dưới Tỷ tiên đài, tiếng bàn luận sôi nổi dần lắng xuống khi nhìn thấy một vị trưởng lão bước ra. Trưởng lão cũng không nói nhiều, chỉ giới thiệu đơn giản những quy tắc thi đấu, sau đó quay lại để lộ ra mấy vị tu sĩ thiếu niên hoặc trung niên đang ngồi trên cao đài ở phía sau, lần lượt giới thiệu thân phận của bọn họ.

Đó đều là đại diện của những tông môn khác được mời đến tham dự đại hội tỷ thí của Càn Thiên Môn, cũng với các trưởng lão và Chưởng môn của bổn môn.

Sau khi bước vào con đường tu tiên, năm giác quan của Giang Vị Lâm đều được mở rộng đến cực hạn.

Chỉ một cái liếc mắt, Giang Vị Lâm đã thấy được Tống Thanh đang ngồi ở gần vị trí trung tâm. Hiển nhiên Tống Thanh cũng nhìn thấy y trong biển người, từ xa đã chăm chú nhìn lại.

Giang Vị Lâm không biết đối phương có nhìn rõ hay không, nhưng y vẫn mỉm cười đáp lại, sau đó thu hồi ánh mắt, chuyển sang quan sát trận tỷ thí trên Tỷ tiên đài.

Lúc này các đệ tử trên đài đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Khi trưởng lão tuyên bố bắt đầu tỷ thí, trước tiên bọn họ theo lễ nghi chào nhau một cái, sau đó lập tức xuất chiêu; có người thì án binh bất động, thăm dò thực lực của đối thủ.

Dưới đài thi đấu, các đệ tử reo hò vang dội, liên tục gọi tên người mà mình muốn cổ vũ.

Giang Vị Lâm nghe qua một lượt, không thể nhận ra một cái tên nào. Mười mấy năm bế quan quả thật đã ảnh hưởng đến việc giao du của y không ít.

"Chu huynh! Cố lên!"

Long Khánh ở bên cạnh cũng ra sức hò hét, chắc là đang cổ động cho một tu giả quen biết nào đó.

Giang Vị Lâm vỗ vai hắn ta, ý bảo mình sẽ tạm rời đi một lát. Long Khánh gật đầu liên hồi, ánh mắt vẫn không rời khỏi tiên đài.

Đảo mắt nhìn qua các đài thi đấu trước mặt, Giang Vị Lâm lách mình đi vào chính giữa.

Xung quanh năm tòa Tỷ tiên đài đều bị người ta vây kín, thế nhưng ở giữa năm tiên đài lại chừa ra một khoảng đất trống. Giang Vị Lâm chen qua khỏi đám đông đến được chỗ đất trống ấy, không khỏi thở phào một hơi.

Y ôm bạch hồ trong ngực, vỗ vỗ nếp áo bị làm nhăn, đưa mắt nhìn quanh một vòng. Từ vị trí này có thể nhìn thấy được tình hình trên các đài tỷ thí, tuy rằng không rõ ràng lắm.

Đối với Giang Vị Lâm thì đã đủ, y chỉ muốn tìm người, không cần phải nhìn quá kỹ.

Một trận rồi lại một trận trôi qua, mặt trời đã treo đến đỉnh đầu.

Giữa trưa cũng không nghỉ ngơi, các trận đấu vẫn tiếp tục.

Giang Vị Lâm sờ sờ món đồ chơi được làm bằng đường trong ngực, có chút muốn ăn, do dự một hồi cuối cùng vẫn lấy ra hai viên Tích Cốc đan bỏ vào miệng, sau đó tìm một góc không mấy ai chú ý, khoanh chân ngồi xuống bắt đầu tu luyện.

Trong lúc tu luyện, y vẫn chừa lại một tia thần trí lưu ý đến tình huống xung quanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!