Vừa nhớ đến cái tên ấy, Giang Vị Lâm liền có cảm giác như đã cách biệt cả một đời. Mặc dù thời gian tu hành trôi qua cực kỳ nhanh, nhưng bọn họ đã xa nhau suốt 13 năm cũng là thật.
Gương mặt trong ký ức cũng đã trở nên mơ hồ. Thực sự đã nhiều năm rồi không gặp... suốt một khoảng thời gian dài như thế, không biết đứa nhỏ năm xưa hiện nay đã trưởng thành nên dáng vẻ ra sao.
Nhưng mà 16 tuổi đã đột phá Kim Đan, xứng danh là thành tựu vô song trong thiên hạ.
Chắc là, cuộc sống cũng không tệ đúng không?
"Giang huynh, ngươi làm sao vậy?" Long Khánh đưa tay quơ quơ trước mặt y.
Giang Vị Lâm vội vàng lấy lại tinh thần, có phần ảo não vì mình đã thất thần ngay trước mặt người khác, y ôn hòa nói: "Không có gì, ta chỉ đột nhiên nhớ lại một chút chuyện xưa."
"Hây da, đây là chuyện mà ngươi muốn biết mà, sao lại thất thần không nghe ta nói vậy." Long Khánh có phần ấm ức.
"Long huynh cứ yên tâm, ta đều nghe rõ." Giang Vị Lâm đổi chủ đề, "Nếu 16 tuổi đã đạt tới Kim Đan, vậy người đó có tham dự đại hội tỷ thí lần này hay không?"
Long Khánh ngẫm nghĩ một chút, sau đó gật đầu chắn nịch: "Có chứ! Nội môn quy định chỉ cần dưới 50 tuổi, hoặc đệ tử dưới kỳ Kim Đan đều có thể tham dự."
Bởi vì đa số đệ tử đều phải 30-40 tuổi mới miễn cưỡng đạt đến Trúc Cơ, kẻ có tư chất kém hơn thì đến 50 tuổi mới thành tựu, nội môn quy định độ tuổi dưới 50 là vì muốn tạo cơ hội cho những người tuổi nhỏ có tư chất tốt được tham dự cuộc thi để giành lấy giải thưởng. Trong giới tu đạo, 50 tuổi vẫn được tính là tuổi trẻ. Còn chuyện đặt giới hạn từ "Kim Đan trở xuống" cũng là vì muốn cho những đệ tử có tư chất bình thường nhưng chịu dốc lòng kiên trì khổ luyện có cơ hội được tham gia.
Lúc tông môn đặt ra quy củ này, có lẽ cũng không ngờ sẽ xuất hiện một thiếu niên 16 tuổi đột phá đến kỳ Kim Đan.
Trước nay người có tư chất tốt nhất Càn Thiên Môn cũng phải đến 50 tuổi mới đạt được thành tựu ấy.
Trong những lần thi đấu trước đây, người giành giải quán quân đều là những tu sĩ Trúc Cơ tầng chín, gần tiếp cấp đến Kim Đan. Lần này giữa đường bỗng dưng xuất hiện một thiên tài, e rằng phần thắng chung cuộc sẽ thuộc về người thiếu niên Kim Đan đó.
Phần thưởng của Đại hội tỷ thí trong nội môn mỗi năm đều bất đồng, nhưng vẫn luôn cực kỳ phong phú.
Những người có tu vi Trúc Cơ tầng chín đã hơn 100 tuổi cũng liều mạng tham gia, bởi vì giải thưởng của cuộc thi này chính là cơ duyên có thể giúp họ đột phá lên kỳ Kim Đan.
Nghe đến đây, trong lòng Giang Vị Lâm cũng dâng lên vài phần xúc động.
Cách biệt 13 năm, cuối cùng cũng có thể gặp lại một lần.
Mấy năm trước đệ tử ngoại môn cũng có cơ hội được vào nội môn xem tỷ thí, nhưng vì nhiều nguyên do mà y đã không đi. Lần này...
Món ăn đã được bưng lên, kèm theo một bình rượu nhạt.
Giang Vị Lâm tâm thần bất định, tự rót cho mình một chén, nhấp một ngụm, trong khi đó Long Khánh đã uống liền một hơi nửa bình, vừa uống vừa chậc lưỡi: "Rượu này không đủ mạnh."
"Uống ít thôi, lát nữa chúng ta còn phải đi dạo." Giang Vị Lâm hồi thần, mỉm cười khuyên nhủ.
"Không sao, không sao." Long Khánh phẩy tay, tửu lượng của hắn ta tốt lắm.
Đúng lúc hai người đang ăn uống vui vẻ, bàn bên cạnh có một nam tử bước tới. Hắn mặc một thân trường bào đen tuyền, dừng lại trước bàn của bọn họ: "Các ngươi vừa nói, Càn Thiên Môn có một thiếu niên 16 tuổi đã đột phá kỳ Kim Đan ư?"
Nam tử mở miệng hỏi thẳng, hẳn là đã ngồi bàn bên cạnh nghe được hồi lâu.
Giang Vị Lâm dừng lại động tác, chưa kịp mở miệng thì Long Khánh đã lên tiếng: "Chẳng hay vị huynh đài đây có điều gì muốn hỏi?"
Giang Vị Lâm hơi kinh ngạc nhìn Long Khánh, y nhận ra đối phương hiện nay cũng đã trưởng thành, hoàn toàn không còn bóng dáng ngây ngô như lúc đưa tay nhận linh thạch của y như thời niên thiếu.
"Bọn ta là đệ tử của Ứng Thiên Tông, lần này được mời đến xem đại hội tỷ thí của nội môn Càn Thiên Môn." Mặc dù người nọ đã cố tình hạ thấp giọng, nhưng trong ánh mắt vẫn không che giấu được sự cao ngạo.
"Thì ra là các bằng hữu đến từ Ứng Thiên Tông." Long Khánh cười nói.
Nhưng có vẻ cách xưng hô này không được lọt tai đối phương cho lắm. Hắn nhìn qua thì thấy được tu vi của Long Khánh bất quá chỉ mới là Luyện Khí tầng ba, cho rằng đối phương không đủ tư cách nói chuyện ngang hàng với mình.
Ngược lại, người bên cạnh này... hắn không thể nhìn thấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!