Thời gian cách biệt với Nguyên Sam đã tròn 13 năm. Hôm nay Giang Vị Lâm rốt cuộc cũng tỉnh lại sau một lần bế quan dài hạn.
Mái tóc đen nhánh được tuỳ ý buông xõa xuống vai, trên đầu dùng một cây trâm cài thành một búi tóc nhỏ lỏng lẻo. Y khoác trên người một bộ trường bào màu xám tro đặc trưng của đệ tử ngoại môn, thắt lưng ôm sát vòng eo, phác họa lên một đường cong tinh tế.
"... Trúc Cơ tầng bảy, chắc là cũng đủ dùng rồi."
Giang Vị Lâm đẩy ra cánh cửa sổ phủ đầy bụi bặm, ánh sáng và tro bụi từ bên ngoài tràn vào gian phòng âm u.
Hiện tại Giang Vị Lâm đã đột phá đến Trúc Cơ tầng bảy. Thời gian trước y đã dậm chân ở tầng năm suốt 2 năm ròng, trải qua một lần tiến cấp gian nan lên tầng sáu, sau đó mới dần dần đạt đến tầng bảy như hôm nay.
Cảnh giới càng cao, Giang Vị Lâm càng cảm nhận được linh khí đang ngày càng thiếu hụt.
Giờ đây chỉ dựa vào linh thạch thượng phẩm thôi thì chưa đủ, muốn tiến xa hơn không thể chỉ dựa vào việc hấp thu linh khí. Giang Vị Lâm nghĩ cũng đã đến lúc mình nên ra ngoài rèn luyện một phen, lắng đọng lại số lượng linh khí đã tích tụ bấy lâu nay để chuyển hoá thành năng lực thực thụ.
"Giang huynh!" Vừa mới bước ra cửa, một tiếng gọi quen thuộc lại vang lên.
Là Long Khánh.
Dường như hắn ta vẫn thường xuyên canh gác ở gần gian phòng của Giang Vị Lâm, mười mấy năm qua vẫn không có gì thay đổi.
"Giang huynh, cuối cùng ngươi cũng bế quan xong rồi!" Long Khánh kích động nói.
Giang Vị Lâm chỉnh lại bộ áo choàng rộng không vừa người, mỉm cười nói: "Thế nào, ngươi còn tính cả thời gian bế quan của ta sao?"
"Ấy, ta tính toán thời gian là để ngươi vừa xuất quan thì có thể cùng ngươi xuống núi chơi một chuyến cho thật đã đó mà!" Long Khánh vỗ mạnh lên vai y, bàn tay sờ đến chỉ toàn là xương cốt cứng rắn.
"Giang huynh, ta nói này, mấy năm nay ngươi chỉ biết trầm mê tu luyện, cả người chỉ toàn là da bọc xương thôi."
Giang Vị Lâm chỉ cười mà không nói. Dù sao mỗi lần vận dụng Tẩy Tuỷ công pháp để đột phá cảnh giới đều phải tiêu hao một lượng lớn năng lượng, mà Tích Cốc Đan thì chỉ là đan dược sơ cấp, chỉ có thể cầm hơi, dĩ nhiên y không thể nào mập lên nổi.
Nhưng nhớ lại lời Long Khánh vừa nói, y hỏi: "Nghe ngươi nói, lẽ nào gần đây ngoại môn đã nới lỏng quy củ hơn rồi ư?"
"Cũng không hẳn." Long Khánh lắc đầu, "Chỉ là gần đây nội môn có tổ chức đại hội tỷ thí, đệ tử ngoại môn được phép nghỉ bảy ngày, không cần phải làm việc, có thể xin phép xuống núi hoặc vào nội môn xem thi đấu."
Bình thường đệ tử ngoại môn chỉ được xin nghỉ một lần trong một tháng, lần này bởi vì nội môn tổ chức trận tỷ thí mà trực tiếp được thả lỏng bảy ngày, không cần phải làm việc gì cả.
Đã không có việc cần làm, quản sự cũng không giữ họ lại, được phê chuẩn rồi thì có thể tự do xuống núi du ngoạn mấy hôm.
"Trước tiên chúng ta cứ xuống núi đi dạo hai ngày, đợi đến khi tỷ thí bắt đầu thì vào nội môn xem, ngươi thấy thế nào?" Long Khánh đề nghị, đây cũng là kế hoạch chung của rất nhiều đệ tử ngoại môn.
"Đương nhiên là được. Vậy làm phiền ngươi kể cho ta nghe những đại sự gần đây trong tông môn." Giang Vị Lâm nói. Hiện nay tin tức bên ngoài của y phần lớn đều là do Long Khánh truyền lại.
"Chuyện đó thì tất nhiên rồi." Long Khánh thân thiết khoác vai y, "Này, tại sao ngươi cứ luôn ôm con hồ ly này vậy, ta chưa từng thấy nó mở mắt lần nào."
Giang Vị Lâm vẫn như mười mấy năm trước, trong lòng lúc nào cũng ôm một con bạch hồ.
"... Nó chỉ ngủ hơi lâu thôi."
Giang Vị Lâm thở dài, ngón tay chầm chậm lướt qua bộ lông trắng mềm của hồ ly. Lần này y chịu xuất quan, ngoài chuyện nhận ra rằng bản thân mình không thể tiến xa hơn được nữa nếu chỉ biết trầm mình khổ tu, một nguyên nhân khác cũng là vì con hồ ly này.
Phải nghĩ cách đi tìm bảo vật giúp nó hồi phục lại thôi.
"Không nói nhiều nữa, đi thôi! Ta sẽ dẫn ngươi đến tửu quán ngon nhất ở dưới núi, ta đã đi dò đường từ trước rồi!" Long Khánh hăng hái nói.
Giang Vị Lâm bất đắc dĩ: "Ngươi đã là Luyện Khí tầng ba rồi, ăn những thứ đó không có lợi cho việc tu hành đâu."
"Aiz, thỉnh thoảng mới đi ăn một bữa thôi mà."
Giang Vị Lâm cũng không nỡ dập tắt hứng thú của hắn ta, gật đầu đồng ý: "Được thôi, trở về ta sẽ tốn thêm chút thời gian để trừ đi trọc khí."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!