Nam nhân mặc áo bào màu nâu phát giác nguyên thần của Nguyên Sam có dấu hiệu sa vào ma đạo, lập tức cưỡng chế kéo đứa nhỏ ra khỏi Cấm Tháp, dùng không ít dược liệu mới tạm thời ổn định được tâm thần.
Đợi đến khi linh khí hỗn loạn trong cơ thể Nguyên Sam dần lắng xuống, ông mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Ông cũng cảm thấy khó hiểu, đứa nhỏ ba tuổi này ở trong ảo cảnh đã nhìn thấy gì mà suýt phải nhập ma?
Thông thường, chỉ có trải qua nỗi thống khổ cực độ mới có khuynh hướng như vậy. Nhưng theo lời của Lục trưởng lão thì khoảng thời gian đứa nhỏ này ở cùng với ca ca vẫn rất bình thường, không hề có cảm xúc nào khác lạ.
Nếu phải nói có chỗ nào không ổn thì chỉ có lần quỳ gối cầu cứu trước cổng tông môn.
Nam nhân áo nâu phủi bụi trên ghế, thong thả ngồi xuống, trong lòng vẫn cho rằng lần này sư huynh hành sự có phần quá đáng — đem một tiểu hài tử ném vào ảo cảnh mà ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng có thể bị mê hoặc.
"Chưởng môn sư bá đến rồi." Ở cửa có một tiểu cô nương lên tiếng chào hỏi.
Nam nhân áo nâu quay đầu lại, nói: "Sư huynh, cuối cùng huynh cũng tới rồi, mau xem đứa nhỏ này đi."
Chưởng môn sắc mặt lạnh nhạt, thậm chí khi nhìn đến Nguyên Sam còn hơi nhíu mày: "Một đứa nhỏ mới ba tuổi thì có chuyện gì mà suýt phải nhập ma?"
"Có lẽ gia đình đã từng gặp phải biến cố gì đó." Nam nhân áo nâu đưa ra suy đoán.
Chưởng môn lắc đầu: "Chung quy là do tâm trí quá yếu ớt. Cho dù đối diện với thảm họa diệt môn cũng phải giữ vững thần trí, tìm thời cơ phá giải ảo cảnh, như thế mới có khả năng tiến bộ."
"Sư huynh, đó là nói đối với những loại ảo cảnh bình thường. Ảo cảnh trong Cấm Tháp là thứ có thể ăn mòn ký ức, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng khó lòng phân biệt được thật giả, huống chi là phá giải cớ chứ?" Nam nhân áo nâu cau mày: "Có phải sư huynh đã quá nóng vội rồi không?"
"Câm miệng!" Chưởng môn quát lớn.
Nam nhân áo nâu thấy vậy thì nhíu mày, không nói chuyện nữa.
"Mỗi người chúng ta ai mà không phải trải nhiều lần rèn luyện trong Cấm Tháp? Ban đầu phải chịu đau khổ, thậm chí không thể phân biệt được thật giả cũng là chuyện thường." Chưởng môn phất tay áo, "Đợi nó tỉnh lại thì lại đưa nó vào Cấm Tháp. Chỉ khi nào tự bản thân nó phá giải được một lần, mới cho bế quan tu luyện."
Nam nhân áo nâu biết mình không có tư cách xen vào chuyện này, chỉ đành chắp tay nói: "Được, nhưng dược liệu để củng cố tâm thần cho đứa nhỏ này thì sư huynh hãy tự chuẩn bị đi."
Chưởng môn nghe vậy cũng không dừng lại, trực tiếp phất tay áo bỏ đi.
Bầu không khí giữa hai người có phần căng thẳng.
Tiểu cô nương thấy vậy liền chạy bước nhỏ đến gần: "Sư phụ, người đừng tức giận."
Nam nhân áo nâu vỗ vỗ đầu nàng: "Con cũng đi tu luyện đi."
"Sư phụ, sư bá cũng bởi vì chuyện khế ước trăm năm lần đó nên mới rối loạn tâm thần thôi." Tiểu cô nương nhẹ giọng an ủi.
"Tiểu nha đầu này." Nam nhân áo nâu thở dài, ánh mắt lại nhìn về phía Nguyên Sam đang hôn mê trên giường, "Chỉ là phải khổ cho đứa nhỏ này rồi."
Tuổi còn nhỏ mà đã phải trải qua những ảo cảnh thống khổ cùng cực.
Hết lần này đến lần khác...
Hoàng hôn dần buông xuống.
Nguyên Sam khẽ mở mắt, vừa tỉnh táo liền đột nhiên ngồi dậy, mọi thứ trong ảo cảnh vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ.
Mẫu thân lại chết thêm một lần... ngay cả ca ca cũng...
Nguyên Sam vội vàng vén chăn lao ra khỏi giường, gấp đến nỗi té nhào xuống đất. Khi nó vùng vẫy muốn đứng lên, trước mặt đã xuất hiện một đôi hài nhỏ màu hồng nhạt.
"Ngươi đừng đi lung tung, sẽ khiến sư phụ thêm phiền toái." Tiểu cô nương cột tóc hai bím nghiêm mặt nói.
Nguyên Sam không nghe, lập tức chạy về phía cửa, bị tiểu cô nương xách cổ giống như xách gà con, ném trở về giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!