Chương 21: (Vô Đề)

Nhìn thiếu niên trước mặt đang mỉm cười nhàn nhạt, không hiểu sao trên trán Trương quản sự lại toát hết mồ hôi lạnh.

Lý trí nói với gã rằng y chẳng qua chỉ là một tên nhóc miệng còn hôi sữa, tuyệt đối không thể mạnh hơn mình. Nhưng thân thể lại theo bản năng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Thanh tiểu đao trong tay thiếu niên e rằng không phải loại Bảo Khí tầm thường, lẽ nào là Linh Khí? Có khi nào là... Pháp Khí luôn không?

Trương quản sự không biết, gã chỉ biết rằng thứ này đã từng uống qua máu, từng giết qua người.

Giết chóc đối với tu giả vốn dĩ không phải là chuyện lạ, nhưng luồng sát khí nồng đậm của mấy lưỡi đao này hiển nhiên không phải chỉ do vài cái mạng mà thành. Chỉ cần đối diện với mũi đao kia, dường như có thể thông qua nó mà nhìn thấy ngập tràn thây sơn huyết hải.

Trương quản sự run rẩy cúi thấp đầu xuống.

"Nếu như ta ở chỗ này một năm, trả cho ngươi 60 khối linh thạch trung phẩm, vậy thì quản sự ngươi có thể lấy được bao nhiêu?" Giang Vị Lâm cử động đầu ngón tay, hai thanh phi đao thoắt một cái đã lướt qua gương mặt đối phương, để lại thêm hai vệt máu nhỏ.

"... 6 khối."

Một phần mười?

Giang Vị Lâm xoa xoa cằm: "Vậy mỗi năm ta có thể đưa riêng cho ngươi một khối linh thạch thượng phẩm."

Trương quản sự ngẩn ra, theo bản năng ngẩng đầu.

"Tất nhiên sẽ có điều kiện." Giang Vị Lâm tiếp lời, "Những công việc ta cần làm, ta tự khắc sẽ đi tìm người khác hỗ trợ, sau này ta cũng sẽ không xuất hiện trước mặt Trương quản sự nữa, thế nào?"

Lời nói uyển chuyển nhưng ý tứ thì rất rõ ràng – đó là từ nay về sau không được xen vào việc của y nữa.

Trương quản sự đã lăn lộn ở ngoại môn bao nhiêu năm, từ trước tới nay chỉ có gã ức h**p đệ tử chứ chưa từng có một tên đệ tử ngoại môn nào dám nêu điều kiện với gã!

Gã cúi đầu, giả vờ như thuận theo, gật đầu nói: "Được."

Vừa nói xong, Trương quản sự định nhân lúc Giang Vị Lâm sơ hở mà tấn công bất ngờ...

"Xoạt—"

Thế nhưng chân gã còn chưa kịp nhấc, 9 lưỡi đao mỏng còn lại đã đồng loạt b*n r*, xuyên thủng qua vạt áo, ghim chặt gã xuống mặt đất!

Trương quản sự: !!!

Cơ thể của Trương quản sự vẫn theo quán tính lao về phía trước, góc áo bị mũi đao xé rách, mũi kiếm trong tay gã đã gần đâm trúng Giang Vị Lâm, chỉ thấy thiếu niên hơi nghiêng đầu, lưỡi kiếm sượt qua cơ thể y đâm thẳng vào lưng ghế.

"Xem ra Trương quản sự không muốn như vậy rồi." Giang Vị Lâm giơ tay chưởng vào bả vai Trương quản sự, một tiếng "rắc" giòn tan của khớp xương trật chỗ vang lên, kế đó là tiếng kêu gào thảm thiết của gã.

"Aaaaaa!" Gương mặt Trương quản sự nhăn nhúm, gã hét toáng lên, ôm lấy cánh tay lăn lộn trên mặt đất, đau đến mức mặt mày đỏ bừng.

Giang Vị Lâm nhàn nhạt nhìn xuống, đưa chân đá gã văng vào vách gỗ.

"Ngươi! Ngươi dám tạo phản!" Trương quản sự run rẩy chỉ tay vào y, gằn từng chữ: "Đồng môn không được tàn hại lẫn nhau! Ngươi chờ bị phế bỏ tu vi, bị đuổi khỏi Càn Thiên Môn đi!"

Giang Vị Lâm híp mắt, thong thả ngồi xổm xuống trước mặt Trương quản sự.

Gương mặt non nớt của thiếu niên mang theo vài phần lạnh lẽo: "Là quản sự đã động kiếm trước."

Y vừa nói vừa chỉ lên trên. Trên xà nhà có một viên minh châu màu tím nhạt.

"Trên đó đều đã ghi lại."

Ánh sáng bên ngoài cửa sổ hắt vào gian phòng, gương mặt ngược sáng của thiếu lên hiện lên ý cười nhợt nhạt.

"Chẳng qua ta chỉ không cẩn thận làm Bảo Khí trượt tay sượt qua người quản sự mà thôi. Không ngờ ngươi lại muốn lấy mạng ta, thực sự quá đáng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!